- Chương 1
Chương 1: Sau Khi Tôn Quyền Qua Đời
Năm 252 SCN, Tôn Quyền, vị Hoàng đế tài ba của Đông Ngô, qua đời. Sự ra đi của ông để lại một khoảng trống lớn trong triều đình và đất nước. Đông Ngô phải đối mặt với nhiều thử thách mới khi không còn sự lãnh đạo của người sáng lập đầy uy quyền.
Thành Kiến Nghiệp, triều đình Đông Ngô…
Triều đình Đông Ngô trở nên xáo trộn sau cái chết của Tôn Quyền. Các quan lại lo lắng về tương lai của vương quốc.
Quan A: “Hoàng thượng đã qua đời, ai sẽ là người kế vị xứng đáng để giữ vững sự ổn định của Đông Ngô?”
Quan B: “Tôn Hưu, con trai của Tôn Quyền, sẽ lên ngôi. Nhưng liệu cậu ta có đủ năng lực để tiếp tục sự nghiệp của cha mình không?”
Quan C: “Tôn Hưu còn trẻ và thiếu kinh nghiệm. Chúng ta cần những người trung thành và tài ba để hỗ trợ cậu ta.”
Trong khi đó, Tôn Hưu, người kế vị trẻ tuổi, cảm thấy áp lực lớn khi phải đối mặt với trách nhiệm mới.
Tôn Hưu (nói với cố vấn trung thành của mình): “Ta không biết liệu mình có thể tiếp tục sự nghiệp của cha ta hay không. Đông Ngô đang đối mặt với nhiều khó khăn.”
Cố vấn: “Thưa hoàng thượng, ngài không đơn độc. Chúng tôi sẽ luôn bên cạnh ngài và hỗ trợ hết mình. Hãy nhớ rằng, sự ổn định của Đông Ngô phụ thuộc vào sự lãnh đạo của ngài.”
Tôn Hưu: “Nhưng ta còn trẻ và thiếu kinh nghiệm. Làm sao ta có thể đối mặt với những thách thức này?”
Cố vấn: “Ngài cần phải học hỏi và trở nên mạnh mẽ hơn. Chỉ có sự quyết tâm và lòng tin vào bản thân mới giúp ngài vượt qua được khó khăn.”
Buổi lễ đăng quang của Tôn Hưu…
Lễ đăng quang của Tôn Hưu diễn ra trong không khí trang nghiêm, nhưng cũng đầy lo lắng. Các quan lại và dân chúng đều theo dõi từng cử chỉ của vị tân Hoàng đế.
Quan A (thì thầm với Quan B): “Cậu ta có vẻ không tự tin lắm. Liệu cậu ta có đủ sức lãnh đạo chúng ta không?”
Quan B: “Chúng ta phải cho cậu ta thời gian. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Tôn Hưu bước lên ngai vàng, nhìn ra đám đông quan lại và dân chúng.
Tôn Hưu (giọng kiên định): “Ta biết rằng sự ra đi của cha ta là một mất mát lớn. Nhưng ta sẽ cố gắng hết sức để tiếp tục sự nghiệp của ông và bảo vệ Đông Ngô. Ta cần sự ủng hộ và đoàn kết của tất cả mọi người.”
Dân chúng và quan lại (đồng thanh): “Vạn tuế! Vạn tuế!”
Sau buổi lễ, trong phòng riêng của Tôn Hưu…
Tôn Hưu (nói với cố vấn): “Ta cảm thấy áp lực rất lớn. Làm sao ta có thể đối mặt với những thách thức phía trước?”
Cố vấn: “Hoàng thượng, ngài không cần phải làm mọi thứ một mình. Chúng tôi sẽ luôn bên cạnh ngài. Ngài cần phải tin tưởng vào chúng tôi và vào chính bản thân mình.”
Tôn Hưu: “Cảm ơn các ngươi. Ta sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin tưởng của mọi người.”
Sự ra đi của Tôn Quyền đánh dấu một bước ngoặt lớn trong lịch sử Đông Ngô. Tôn Hưu, với lòng quyết tâm và sự hỗ trợ của các quan lại trung thành, bắt đầu hành trình đối mặt với những thử thách lớn lao phía trước. Liệu ông có thể tiếp tục sự nghiệp của cha mình và bảo vệ vương quốc khỏi sự suy tàn hay không? Thời gian sẽ trả lời.