- Chương 2
Chương 2: Nội Bộ Xáo Trộn
Sự thiếu kinh nghiệm của Tôn Hưu cùng với những âm mưu trong triều đình dẫn đến sự xáo trộn nội bộ. Các quan lại bắt đầu tranh giành quyền lực và ảnh hưởng, tạo ra sự phân hóa trong triều đình Đông Ngô. Sự bất đồng ngày càng gia tăng, đe dọa sự ổn định của vương quốc.
Triều đình Đông Ngô, một cuộc họp căng thẳng…
Tôn Hưu ngồi trên ngai vàng, nhìn xuống các quan lại đang tranh luận kịch liệt. Không khí trong phòng họp đầy căng thẳng và sự bất mãn.
Quan A: “Chúng ta cần cải cách để đối phó với tình hình hiện tại. Những kẻ yếu kém và tham nhũng cần phải bị loại bỏ.”
Quan B: “Nhưng ai sẽ là người quyết định ai là kẻ yếu kém? Chúng ta không thể chỉ dựa vào cảm tính.”
Quan C: “Chúng ta cần một lãnh đạo mạnh mẽ để đoàn kết tất cả mọi người. Tôn Hưu cần phải thể hiện uy quyền của mình.”
Tôn Hưu (giọng kiên quyết nhưng vẫn thiếu tự tin): “Các ngài, ta hiểu rằng chúng ta đang đối mặt với nhiều thách thức. Nhưng chúng ta cần phải đoàn kết và hợp tác để vượt qua. Ta sẽ lắng nghe ý kiến của các ngài và tìm ra giải pháp tốt nhất.”
Quan A (nói thầm với Quan B): “Cậu ta nói dễ hơn làm. Cậu ta có vẻ không đủ mạnh mẽ để giữ vững triều đình này.”
Quan B: “Chúng ta cần phải kiên nhẫn. Nhưng nếu tình hình không cải thiện, ta e rằng Đông Ngô sẽ gặp nguy.”
Tại cung điện của Tôn Hưu sau cuộc họp…
Tôn Hưu (thở dài, nói với cố vấn trung thành): “Ta cảm thấy mọi thứ đang rời khỏi tầm kiểm soát. Các quan lại không ngừng tranh cãi và không ai đồng lòng.”
Cố vấn: “Thưa hoàng thượng, ngài cần phải thể hiện sự kiên quyết và quyền uy của mình. Chỉ khi ngài mạnh mẽ, các quan lại mới có thể tôn trọng và tuân theo ngài.”
Tôn Hưu: “Nhưng ta cảm thấy mình thiếu kinh nghiệm và sự tự tin. Ta không biết liệu mình có thể làm được không.”
Cố vấn: “Ngài không đơn độc. Hãy dựa vào những người trung thành và tận tụy. Chúng tôi sẽ luôn hỗ trợ ngài.”
Tại nhà riêng của một quan lại quan trọng, một cuộc họp bí mật diễn ra…
Quan A: “Tình hình hiện tại không thể kéo dài. Tôn Hưu không đủ mạnh mẽ để lãnh đạo chúng ta. Chúng ta cần phải làm gì đó.”
Quan B: “Ngài có ý gì? Chúng ta không thể phản bội hoàng thượng.”
Quan A: “Ta không nói đến phản bội, nhưng chúng ta cần phải tìm cách để bảo vệ lợi ích của mình và của đất nước. Nếu cần thiết, chúng ta phải hành động để đảm bảo sự ổn định.”
Tại cung điện của Tôn Hưu, buổi tối…
Tôn Hưu (nhìn ra cửa sổ, suy nghĩ về những gì đã xảy ra trong ngày): “Cha, ta đã cố gắng hết sức. Nhưng ta không biết liệu mình có thể đối mặt với những thách thức này không.”
Hoàng hậu (đặt tay lên vai Tôn Hưu, an ủi): “Hoàng thượng, ngài đã làm rất tốt. Hãy tin vào bản thân và vào những người trung thành. Chúng ta sẽ vượt qua được.”
Tôn Hưu (mỉm cười nhẹ): “Cảm ơn nàng. Ta sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ Đông Ngô.”
Sự thiếu kinh nghiệm của Tôn Hưu và những âm mưu trong triều đình đã dẫn đến sự xáo trộn nội bộ. Các quan lại bắt đầu tranh giành quyền lực và ảnh hưởng, gây ra sự bất ổn trong triều đình Đông Ngô. Tuy nhiên, Tôn Hưu quyết tâm không từ bỏ và cố gắng hết sức để giữ vững vương quốc của mình.