Chế tạo máy móc và công cụ tiên tiến - Chương 2
Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Với Nhà Phát Minh
Những ngày sau vụ nổ của chiếc máy ép tự chế, Khoa vẫn không ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Cậu hiểu rằng để thực hiện ước mơ chế tạo những cỗ máy mới, cậu cần kiến thức và kinh nghiệm sâu rộng hơn, điều mà hiện tại cậu còn thiếu. Khoa tiếp tục làm việc cùng cha trong xưởng, nhưng trong tâm trí, cậu luôn ấp ủ ý tưởng về việc cải tiến công cụ và máy móc.
Một buổi sáng nọ, khi cả làng đang chuẩn bị cho phiên chợ hàng tuần, Khoa nghe tin một đoàn khách lạ từ thành phố lớn đang đến thăm. Họ là những nhà phát minh, kỹ sư và thương nhân, đi khắp nơi để giới thiệu những công nghệ và sáng chế mới. Nghe thấy điều này, Khoa ngay lập tức cảm thấy hào hứng. Cậu biết đây là cơ hội để học hỏi từ những người có kinh nghiệm hơn.
Tại phiên chợ, Khoa chen chân vào đám đông vây quanh một chiếc bàn lớn, nơi một người đàn ông trung niên đang giới thiệu một chiếc máy kỳ lạ. Đó là một loại cỗ máy cắt cỏ tự động, có thể hoạt động chỉ bằng cách quay một tay quay nhỏ.
“Đây là phát minh mới nhất của tôi,” người đàn ông nói với giọng đầy tự tin. “Chỉ cần xoay tay quay này, chiếc máy sẽ cắt cỏ mà bạn không cần tốn nhiều sức.”
Đám đông ngưỡng mộ chiếc máy và vỗ tay rần rần. Khoa chăm chú theo dõi từng chi tiết của cỗ máy, từ những bánh răng đến các bộ phận chuyển động. Cậu có hàng ngàn câu hỏi trong đầu, nhưng lại không dám bước đến gần để hỏi người phát minh.
Cuối cùng, khi mọi người đã bắt đầu giải tán, Khoa mạnh dạn tiến lại gần người đàn ông và lên tiếng: “Chú ơi, cháu có thể hỏi chú về cỗ máy này không ạ?”
Người phát minh quay lại nhìn Khoa với ánh mắt tò mò. “Cháu muốn biết gì?”
“Cháu thắc mắc làm sao chú có thể khiến những bánh răng quay đồng bộ như vậy mà không làm hỏng cỗ máy?” Khoa hỏi, mắt sáng rực.
Người phát minh mỉm cười, nhận ra sự tò mò và đam mê của cậu bé. “Cháu có vẻ biết chút ít về cơ khí nhỉ? Đó là nhờ cách tính toán chính xác lực tác động lên từng bánh răng. Nếu không cẩn thận, mọi thứ sẽ đổ vỡ, như việc cháu lắp ráp một cỗ máy mà không cân nhắc đến sức mạnh của từng bộ phận.”
Khoa gật đầu, nhớ lại chiếc máy ép thất bại của mình. “Cháu đã từng chế tạo một cỗ máy, nhưng nó đã phát nổ vì bánh răng bị hỏng.”
Người phát minh nhướng mày. “Vậy là cháu cũng đang theo đuổi việc chế tạo máy móc?”
“Vâng, cháu muốn tạo ra những cỗ máy giúp công việc trong làng trở nên dễ dàng hơn. Nhưng cháu biết rằng mình còn thiếu kiến thức,” Khoa thú nhận.
Người phát minh nhìn Khoa một lúc lâu rồi nói: “Ta tên là Lâm, là một nhà phát minh. Ta từng giống như cháu, bắt đầu với những thất bại. Nhưng nếu cháu thật sự có đam mê, ta có thể chỉ dẫn cho cháu một vài kỹ thuật cơ bản về cơ khí.”
Khoa cảm thấy như một cánh cửa lớn vừa mở ra trước mắt. “Thật sao chú? Cháu sẽ học rất chăm chỉ!”
“Vậy thì gặp ta ở bãi đất trống gần làng vào sáng mai. Ta sẽ xem cháu có thật sự quyết tâm không,” ông Lâm nói, mỉm cười đầy ẩn ý.
Sáng hôm sau, Khoa đến bãi đất trống, nơi ông Lâm đang đợi với một chiếc rương lớn đựng đầy dụng cụ. “Chúng ta sẽ bắt đầu với việc chế tạo một cỗ máy đơn giản, một chiếc búa cơ học. Điều quan trọng nhất khi chế tạo máy móc là sự chính xác, từng chi tiết nhỏ phải ăn khớp hoàn hảo với nhau,” ông Lâm giải thích.
Khoa chăm chú lắng nghe và thực hiện từng bước mà ông Lâm chỉ dẫn. Cậu học cách cân nhắc lực, tính toán góc độ và điều chỉnh từng bánh răng sao cho mọi thứ hoạt động trơn tru. Dù việc này rất khó khăn, Khoa không nản lòng.
Trong suốt tuần lễ, Khoa và ông Lâm cùng nhau làm việc. Mỗi ngày, Khoa lại học thêm một điều mới, từ cách sử dụng các dụng cụ cơ khí cho đến nguyên tắc vận hành của những cỗ máy phức tạp hơn. Cậu cảm thấy mình tiến bộ từng ngày, và những ý tưởng về các công cụ cải tiến cũng bắt đầu trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí.
Một buổi chiều nọ, khi cả hai đang hoàn thành chiếc búa cơ học, ông Lâm nói: “Khoa, cháu có tiềm năng rất lớn. Nếu cháu tiếp tục học hỏi và không từ bỏ, ta tin rằng cháu sẽ trở thành một nhà sáng chế tài ba.”
Khoa ngước nhìn ông Lâm với ánh mắt đầy quyết tâm. “Cháu sẽ không từ bỏ đâu, chú. Cháu muốn thay đổi cách mọi người làm việc, để họ không phải làm việc vất vả như bây giờ nữa.”
Ông Lâm gật đầu hài lòng. “Vậy thì ta sẽ tiếp tục dạy cháu những gì ta biết. Nhưng hãy nhớ rằng, không phải lúc nào cũng có thể thành công ngay lập tức. Thất bại là điều không thể tránh khỏi, nhưng điều quan trọng là cháu phải đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.”
Những lời nói đó khắc sâu vào tâm trí Khoa. Cậu biết rằng con đường phía trước sẽ còn rất dài và đầy thách thức, nhưng cậu đã sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn để theo đuổi ước mơ của mình.
Và như thế, hành trình trở thành một nhà sáng chế vĩ đại của Khoa chính thức bắt đầu.