Chuyến Hành Trình Của Thầy Giáo - Chương 2
Chương 2: Gặp Gỡ Bộ Lạc
Minh theo sau người thủ lĩnh và nhóm người lạ, lòng đầy lo lắng nhưng cũng có chút tò mò. Những con người này có lối sống hoàn toàn khác biệt so với những gì anh từng biết, và giờ đây anh phải tìm cách hòa nhập nếu muốn tồn tại trong thời kỳ khắc nghiệt này.
Đoàn người đi qua những cánh rừng rậm rạp, nơi ánh nắng chỉ lọt qua những tán lá dày đặc, chiếu xuống mặt đất thành những vệt sáng lấp lánh. Minh cố gắng ghi nhớ từng chi tiết trên đường đi, từ những cây cổ thụ đến các dòng suối nhỏ chảy ngang qua lối mòn. Anh biết rằng việc ghi nhớ đường đi rất quan trọng nếu sau này anh cần tìm đường trở lại.
Cuối cùng, sau một đoạn đường dài, đoàn người dừng lại ở một khu vực rộng lớn được bao quanh bởi những tảng đá khổng lồ. Minh nhìn quanh và nhận ra đây có lẽ là nơi trú ẩn của bộ lạc. Các túp lều được dựng lên từ cành cây và da thú, bốc khói từ những đống lửa nhỏ rải rác khắp nơi. Trẻ em chạy chơi quanh các túp lều, trong khi những người lớn đang bận rộn với công việc hàng ngày như săn bắn, hái lượm, và chế tác công cụ.
Người thủ lĩnh ra hiệu cho Minh dừng lại ở rìa của khu trại. Anh ta trao đổi vài lời với một người phụ nữ lớn tuổi, có vẻ là một người có uy tín trong bộ lạc. Người phụ nữ nhìn Minh từ đầu đến chân, ánh mắt sắc lạnh nhưng không hẳn là thù địch. Sau khi nghe người thủ lĩnh giải thích, bà ta gật đầu và ra hiệu cho Minh tiến lại gần.
Người phụ nữ bắt đầu nói chuyện với Minh bằng ngôn ngữ mà anh không hiểu. Bà ta chỉ vào mình và nói “Yara”, rồi chỉ vào Minh như muốn anh giới thiệu tên.
“Nguyễn Minh,” anh đáp, rồi chỉ vào mình, cố gắng làm theo cách mà Yara vừa làm.
Yara lặp lại tên anh, giọng bà có vẻ nghi hoặc, nhưng rồi bà quay sang nói gì đó với người thủ lĩnh. Minh không hiểu, nhưng anh cảm nhận được sự dò xét trong ánh mắt của bà. Yara có vẻ đang quyết định xem Minh có phải là mối nguy hiểm hay không.
Sau một lúc trao đổi, Yara ra hiệu cho Minh đi theo bà. Họ đi đến một túp lều lớn hơn, nằm ở trung tâm của khu trại. Bên trong, Minh thấy những tảng đá lớn được sắp xếp thành vòng tròn, ở giữa là một đống lửa đang cháy rực. Những người lớn tuổi của bộ lạc đã tụ tập ở đây, tất cả đều quay sang nhìn Minh khi anh bước vào.
Yara ra hiệu cho Minh ngồi xuống bên cạnh đống lửa, rồi bà bắt đầu kể điều gì đó với những người còn lại. Mọi người chăm chú lắng nghe, đôi mắt họ ánh lên vẻ tò mò lẫn hoài nghi. Minh không hiểu họ đang nói về điều gì, nhưng anh cảm thấy rằng họ đang cố gắng quyết định số phận của anh.
Một trong những người đàn ông lớn tuổi nhất đứng dậy, bước lại gần Minh và giơ tay lên như để chạm vào mặt anh. Minh khẽ nhắm mắt lại, không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng rồi người đàn ông chỉ đặt tay lên vai anh và lẩm bẩm vài câu nói ngắn gọn.
“Ông ấy là Karo, thầy cúng của bộ lạc,” Yara bất ngờ nói bằng một thứ tiếng Việt cổ xưa nhưng Minh có thể hiểu được. Bà tiếp tục: “Ông ấy nói ngươi không phải mối đe dọa, nhưng ngươi cần chứng tỏ giá trị của mình nếu muốn ở lại.”
Minh mở to mắt, ngạc nhiên vì có người trong bộ lạc này hiểu ngôn ngữ của anh, dù chỉ là một chút. “Bà biết tiếng Việt?” Minh hỏi, giọng pha chút bối rối.
Yara gật đầu: “Một phần nhỏ thôi. Từ thời tổ tiên truyền lại, chúng ta đã từng gặp những người như ngươi, nhưng đã lâu lắm rồi.”
Minh cảm thấy có một chút hy vọng khi biết rằng mình không hoàn toàn cô đơn. Anh lấy hết can đảm và nói: “Tôi có thể giúp các người. Tôi là một thầy giáo, tôi có thể dạy con cháu của các người những điều hữu ích, giúp bộ lạc mạnh mẽ hơn.”
Yara nhìn Minh, đôi mắt bà đầy suy tư. “Ngươi có thể làm gì?”
Minh hít một hơi sâu, cố gắng nhớ lại những gì anh biết về thời kỳ đồ đá. “Tôi có thể dạy họ cách ghi chép, cách khắc lên đá để lưu trữ thông tin. Điều này sẽ giúp các người nhớ và truyền lại những điều quan trọng cho thế hệ sau.”
Một sự im lặng bao trùm căn lều. Những người lớn tuổi nhìn nhau, rõ ràng là họ chưa hiểu hết tầm quan trọng của điều Minh nói. Nhưng Yara, sau một lúc suy nghĩ, ra hiệu cho Minh: “Hãy chứng tỏ điều ngươi nói là sự thật. Nếu ngươi làm được, ngươi sẽ được ở lại.”
Minh gật đầu, lòng anh vừa lo lắng vừa quyết tâm. Anh biết rằng để tồn tại trong thời kỳ này, anh không chỉ phải thích nghi mà còn phải tạo ra giá trị thực sự. Minh đã quyết định, anh sẽ bắt đầu hành trình dạy cho bộ lạc này cách ghi chép và lưu giữ kiến thức – một hành trình đầy thách thức nhưng cũng đầy hứa hẹn.