Cuộc Hành Trình Vượt Thời Gian - Chương 2
Chương 2: Du Hành Về Thời Kỳ Nguyên Thủy
Nam và Linh nắm chặt tay nhau, chiếc đồng hồ cổ phát ra ánh sáng chói lòa và không gian xung quanh họ bắt đầu xoay chuyển. Chỉ trong chốc lát, họ đã xuất hiện giữa một khu rừng nguyên sinh, nơi ánh nắng chiếu rọi qua những tán lá xanh rậm rạp.
Nam: (nhìn quanh) “Wow, đây chắc chắn không phải là thành phố của tôi. Không khí ở đây thật trong lành!”
Linh: (nhìn về phía xa) “Chúng ta đã đến thời kỳ Nguyên Thủy. Ở đây, con người sống trong những bộ lạc hoang dã, và hiện tại, Nhị Lan Thần đang gây rối trong khu vực này.”
Đột nhiên, tiếng gầm rú vang lên từ phía xa. Hai người liền quay lại, thấy một nhóm người trong bộ lạc đang chạy trốn khỏi những sinh vật hung dữ.
Nam: (hoảng hốt) “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chúng ta cần giúp họ!”
Linh: “Đúng! Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Nhị Lan Thần có thể đã biến những người này thành những sinh vật hung ác. Hãy tìm cách tiếp cận và xem họ cần gì.”
Hai người lén lút di chuyển về phía nhóm người bộ lạc. Khi đến gần, họ nghe thấy tiếng một người đàn ông lớn tuổi đang hét lên.
Người đàn ông: “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này! Những sinh vật này đã tấn công chúng ta ngày qua ngày. Chúng ta phải tìm cách đánh bại chúng!”
Nam: (bước lên) “Xin chào! Chúng tôi có thể giúp đỡ. Chúng tôi đến từ một nơi xa và muốn giúp các bạn đánh bại những sinh vật này.”
Người đàn ông: (nhìn Nam và Linh với vẻ nghi ngờ) “Các người từ đâu đến? Chúng ta đã thử nhiều cách nhưng vẫn thất bại!”
Linh: (bình tĩnh) “Chúng tôi biết về Nhị Lan Thần và âm mưu của hắn. Chúng tôi sẽ giúp các bạn tìm ra cách đánh bại những sinh vật này. Hãy cho chúng tôi biết điểm yếu của chúng!”
Người đàn ông: (suy nghĩ) “Điểm yếu của chúng là ánh sáng. Chúng bị tổn thương khi tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Nhưng vào ban đêm, chúng trở nên mạnh mẽ hơn.”
Nam: “Vậy thì chúng ta cần một kế hoạch. Chúng ta có thể sử dụng ánh sáng để đánh lạc hướng và tiêu diệt chúng khi chúng bất ngờ!”
Linh: “Đúng! Hãy tập hợp mọi người lại và chuẩn bị một cuộc tấn công vào lúc bình minh.”
Người đàn ông gật đầu và bắt đầu triệu tập các thành viên trong bộ lạc. Sau một giờ chuẩn bị, nhóm đã sẵn sàng với những ngọn đuốc sáng và vũ khí thô sơ.
Nam: (động viên mọi người) “Hãy nhớ rằng chúng ta không chỉ chiến đấu cho hôm nay mà cho tương lai của cả bộ lạc này. Chúng ta có thể làm được!”
Cuộc tấn công diễn ra trong bầu không khí hồi hộp. Khi ánh sáng bắt đầu ló rạng, những sinh vật hung dữ lao ra từ các bụi cây. Chúng gầm rú và xô xát với các chiến binh trong bộ lạc.
Linh: (cầm ngọn đuốc) “Hãy tấn công! Đừng để chúng tiếp cận!”
Nam: (hô lớn) “Giữ vững vị trí! Sử dụng ánh sáng để làm yếu đi chúng!”
Nhờ sự quyết tâm và chiến lược thông minh, nhóm đã thành công trong việc tiêu diệt những sinh vật hung dữ. Sau trận chiến, bộ lạc ăn mừng chiến thắng và cảm ơn Nam cùng Linh.
Người đàn ông: (vui mừng) “Cảm ơn các bạn! Chúng tôi đã không thể làm được điều này nếu không có sự giúp đỡ của các bạn.”
Nam: (cười) “Chúng tôi chỉ làm những gì cần phải làm. Nhưng chúng ta không thể nghỉ ngơi lâu, Nhị Lan Thần vẫn còn ở đâu đó và hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.”
Linh: “Đúng vậy. Chúng ta phải tìm dấu vết của hắn trước khi quá muộn. Hãy chuẩn bị tinh thần cho những cuộc phiêu lưu tiếp theo!”
Nam nhìn lên bầu trời, nơi ánh sáng mặt trời bắt đầu chiếu rọi. Anh cảm thấy phấn khích trước những thử thách sắp tới, sẵn sàng bước vào cuộc hành trình đầy mạo hiểm để ngăn chặn Nhị Lan Thần.