Giải quyết mâu thuẫn trong Thục Hán - Chương 2
Chương 2: Mâu thuẫn bùng phát
Sau buổi họp căng thẳng tại triều đình, mâu thuẫn giữa các tướng lĩnh và quan văn vẫn âm ỉ trong lòng mỗi người. Dù Gia Cát Lượng đã cố gắng hòa giải, nhưng sự bất đồng quan điểm giữa hai phe không dễ dàng bị xóa nhòa. Đặc biệt, Ngụy Diên và Mã Tắc vẫn còn giữ trong lòng sự ganh đua, thể hiện qua từng hành động, lời nói trong các buổi thảo luận sau này.
Một buổi chiều, Ngụy Diên đi ngang qua doanh trại, trông thấy Mã Tắc đang chỉ huy một nhóm binh lính tập luyện. Không kìm được sự bực bội, Ngụy Diên tiến lại gần và mỉa mai, “Mã Tắc, ngươi không thấy phiền khi suốt ngày loay hoay với binh sĩ thế này sao? Dường như ngươi chỉ giỏi việc tập luyện chứ chẳng bao giờ thực sự bước ra chiến trường.”
Mã Tắc ngước lên, mắt ánh lên sự khó chịu nhưng cố giữ bình tĩnh, đáp lời, “Ngụy Diên, chiến đấu không chỉ là lao đầu vào trận địa mà còn cần có kế hoạch và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Nếu chỉ biết liều mình mà không tính toán, kết cục sẽ chỉ là thất bại.”
Ngụy Diên bước tới gần hơn, giọng nói đầy khiêu khích, “Kế hoạch của ngươi là gì, Mã Tắc? Đợi đến khi Tào Ngụy xâm lược Thục Hán rồi mới đưa ra một vài chiến lược an toàn sao? Ta không có thời gian cho sự chần chừ của ngươi.”
Không chịu nổi lời lẽ cay nghiệt của Ngụy Diên, Mã Tắc bỗng đứng dậy, đối mặt với Ngụy Diên, giọng nói dứt khoát, “Ngươi nói ta chần chừ, nhưng ngươi có bao giờ nghĩ đến hậu quả của việc hành động không suy nghĩ chưa? Cứ lao vào mà không tính toán, ngươi chỉ đang dẫn dắt quân đội vào chỗ chết.”
Lúc này, binh lính xung quanh bắt đầu dừng tay, lặng lẽ quan sát hai người, sự căng thẳng bao trùm cả doanh trại. Cả hai đứng đối diện nhau, không ai muốn nhường nhịn. Ngay khi không khí trở nên nặng nề nhất, một giọng nói vang lên.
“Ngụy Diên, Mã Tắc, các ngươi đang làm gì ở đây?” Đó là Gia Cát Lượng. Ông bước tới với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như muốn dò xét từng người.
Ngụy Diên lập tức cúi đầu, nhưng vẫn không giấu được sự bực tức, “Thừa tướng, ta chỉ đang cố nhắc nhở Mã Tắc về trách nhiệm của một tướng lĩnh. Nếu cứ mãi chần chừ, chúng ta sẽ mất cơ hội.”
Mã Tắc cũng lên tiếng, “Thừa tướng, Ngụy Diên luôn coi thường sự chuẩn bị cẩn thận. Ta chỉ muốn đảm bảo rằng chúng ta có kế hoạch cụ thể trước khi ra trận.”
Gia Cát Lượng nhìn cả hai, trầm ngâm một lúc rồi nói, “Cả hai ngươi đều có lý. Ngụy Diên, sự quyết đoán và lòng dũng cảm của ngươi rất quý báu. Nhưng Mã Tắc cũng đúng, nếu không có kế hoạch, tất cả sự dũng cảm đó sẽ chỉ là sự liều lĩnh vô ích.”
Ngừng lại một chút, Gia Cát Lượng nói tiếp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, “Nếu chúng ta cứ mâu thuẫn và tranh cãi như thế này, liệu có ai trong chúng ta còn đủ sức để đối phó với kẻ thù ngoài kia? Chúng ta không chỉ chiến đấu với Tào Ngụy mà còn với chính bản thân mình. Ngụy Diên, ta yêu cầu ngươi tôn trọng ý kiến của Mã Tắc, và Mã Tắc, ngươi cũng phải học cách chấp nhận sự quyết đoán của Ngụy Diên.”
Cả hai người đều im lặng. Dù không nói ra, nhưng ai cũng hiểu rằng Gia Cát Lượng đã chạm vào điểm yếu của cả hai. Không ai muốn thừa nhận mình sai, nhưng cũng không dám phản bác trước lời dạy bảo của Thừa tướng.
Gia Cát Lượng quay lưng bước đi, nhưng trước khi rời khỏi doanh trại, ông dừng lại và nói thêm, “Nhớ rằng, chiến thắng của chúng ta không chỉ nằm ở chiến trường mà còn ở sự đoàn kết. Đừng để mâu thuẫn nội bộ phá vỡ cơ hội chiến thắng.”
Sau khi Gia Cát Lượng rời đi, Ngụy Diên và Mã Tắc không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng cả hai đều cảm nhận được sức nặng của những lời nói đó. Ngụy Diên không khỏi suy nghĩ về cách tiếp cận của mình, liệu sự quyết đoán của anh có đang gây nguy hiểm cho cả đội quân? Còn Mã Tắc cũng cảm thấy bối rối trước sự chần chừ của mình, liệu sự thận trọng có đang kìm hãm những bước tiến của Thục Hán?
Cả hai rời khỏi doanh trại, mỗi người mang theo những suy nghĩ riêng. Mâu thuẫn tuy chưa được giải quyết hoàn toàn, nhưng lời nói của Gia Cát Lượng đã phần nào làm dịu đi sự căng thẳng giữa họ. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng mỗi người, ngọn lửa ganh đua vẫn chưa hoàn toàn tắt. Những mâu thuẫn này sẽ tiếp tục phát triển, nếu không được xử lý thỏa đáng, sẽ trở thành ngòi nổ cho những biến cố sau này trong triều đình Thục Hán.