Hậu Duệ Của Pharaoh - Chương 2
Chương 2: Bí ẩn gia đình
Sau khi trở về từ Saqqara, Minh trở lại với cuộc sống thường nhật tại Hà Nội, nhưng tâm trí anh vẫn luôn bị cuốn hút bởi cuốn sách cổ và những ký tự bí ẩn. Một buổi tối, khi đang sắp xếp lại tài liệu nghiên cứu, Minh tình cờ thấy một bức ảnh cũ của gia đình trong một cuốn album bị lãng quên từ lâu.
Bức ảnh chụp ông nội của Minh, ông Nguyễn Văn Thái, người từng là một nhà khảo cổ nổi tiếng. Trong bức ảnh, ông Thái đứng bên cạnh một di tích Ai Cập, với một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt. Minh nhận ra đây là một trong những bức ảnh ông nội chụp khi tham gia một cuộc khai quật quan trọng tại Ai Cập vào những năm 1960.
“Ông nội, có lẽ nào ông đã từng biết đến cuốn sách này?” Minh tự hỏi mình.
Minh quyết định gọi điện cho mẹ mình, bà Nguyễn Thị Lan, để tìm hiểu thêm về những nghiên cứu của ông nội.
“Mẹ ơi, con có vài câu hỏi về ông nội.” Minh mở lời khi cuộc gọi được kết nối.
“Ông nội con à? Có chuyện gì vậy, Minh?” Bà Lan hỏi, giọng đầy quan tâm.
“Con tìm thấy một bức ảnh của ông nội chụp ở Ai Cập, và con tự hỏi liệu mẹ có biết gì về những công trình nghiên cứu của ông ở đó không?”
Bà Lan im lặng một lúc trước khi trả lời, “Ông nội con đã từng làm việc ở Ai Cập một thời gian dài. Ông luôn nói rằng Ai Cập là nơi ông cảm thấy như ở nhà. Nhưng mẹ không biết nhiều chi tiết về công việc của ông. Có lẽ con nên tìm lại những tài liệu cũ của ông trong kho.”
Minh cảm thấy lòng mình như được mở ra một cánh cửa mới. Anh nhanh chóng xuống tầng hầm nơi gia đình cất giữ những đồ vật cũ của ông nội. Trong lúc lục lọi, anh tìm thấy một hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa đầy những giấy tờ và ghi chép của ông Thái.
Một tờ giấy rời mắt của Minh. Đó là một trang nhật ký cũ của ông nội, viết bằng chữ Việt cổ. Minh ngồi xuống, cẩn thận đọc từng dòng chữ.
“Ngày 15 tháng 8 năm 1963, Saqqara: Hôm nay, tôi đã tìm thấy một cuốn sách cổ bằng da dê. Những ký tự trên đó dường như chứa đựng những bí mật của một vị Pharaoh bị lãng quên. Tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu để giải mã nó.”
Minh kinh ngạc khi nhận ra rằng cuốn sách mà anh tìm thấy chính là cuốn sách mà ông nội từng nghiên cứu. Anh tiếp tục đọc trang nhật ký, hy vọng tìm được manh mối.
Một lúc sau, điện thoại của Minh reo lên. Là Mai.
“Minh, tôi đã giải mã được một phần cuốn sách.” Mai nói, giọng đầy hứng khởi. “Những ký tự này nói về một vị Pharaoh tên là Akhenaten, người đã bị lịch sử lãng quên. Cuốn sách này có thể là chìa khóa để khám phá bí mật của ông ấy.”
Minh cảm thấy mình như đang bị cuốn vào một cuộc phiêu lưu không thể ngừng lại. “Mai, tôi vừa phát hiện ra rằng ông nội tôi cũng đã từng nghiên cứu cuốn sách này. Có lẽ chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về những gì ông ấy đã khám phá.”
“Điều đó thật tuyệt vời, Minh. Chúng ta nên gặp nhau để bàn bạc kỹ hơn.” Mai đề nghị.
“Được, chúng ta gặp nhau vào sáng mai tại viện bảo tàng.” Minh đồng ý.
Đêm đó, Minh không thể chợp mắt. Anh biết rằng những gì anh đang đối mặt không chỉ là một khám phá khảo cổ đơn thuần, mà còn là một hành trình để khám phá nguồn gốc của chính mình. Những bí mật của tổ tiên đang chờ anh giải mã, và Minh quyết tâm không bỏ lỡ bất kỳ manh mối nào.