Sói Đầu Đàn: Từ Ghen Tị Đến Đoàn Kết - Chương 2
Chương 2: Kế Hoạch Săn Mồi
Lâm và Hùng cùng nhau thảo luận về kế hoạch săn mồi trong một góc rừng kín đáo. Họ không muốn để bất kỳ ai trong bầy đàn biết đến ý định của mình. Ánh mắt họ ánh lên sự quyết tâm và ghen tị.
“Chúng ta cần phải hành động vào sáng mai,” Lâm nói, ánh mắt chớp chớp. “Con hươu thường đến uống nước ở suối lúc bình minh. Nếu chúng ta có thể bắt nó, sẽ không ai có thể phủ nhận rằng chúng ta đủ khả năng dẫn dắt.”
“Đúng vậy! Hãy gọi những con sói khác tham gia, nhưng chỉ những người mà chúng ta tin tưởng,” Hùng đề xuất. “Chúng ta không thể để Bắc hay những sói khác phá hỏng kế hoạch.”
Họ cùng nhau kêu gọi một vài con sói trong bầy, những người cũng cảm thấy ghen tị với Bắc. Một trong số đó là Kiên, một con sói có sức mạnh và kỹ năng, nhưng cũng đầy tham vọng.
“Cậu muốn tham gia cùng chúng tôi không, Kiên?” Lâm hỏi, giọng nửa khích lệ, nửa dò xét.
“Tôi muốn chứng tỏ rằng mình có thể làm tốt hơn Bắc,” Kiên đáp, ánh mắt ánh lên sự tự tin. “Chúng ta sẽ cho tất cả thấy sức mạnh của chúng ta!”
“Vậy thì hãy hẹn gặp nhau ở gần suối vào sáng mai,” Hùng nói, hào hứng. “Chúng ta sẽ cùng nhau săn con hươu lớn.”
Sáng hôm sau, bầu trời sáng lên với ánh nắng dịu dàng. Lâm, Hùng, Kiên và một vài sói khác bắt đầu di chuyển đến suối. “Hãy nhớ, chúng ta cần phối hợp nhịp nhàng,” Lâm nhắc nhở, cố gắng giữ mọi người tập trung.
“Đừng lo lắng! Chúng ta sẽ làm tốt!” Kiên nói, tự tin vung vuốt. “Chỉ cần mọi người làm theo kế hoạch, con hươu sẽ không thể thoát được.”
Khi họ đến gần suối, họ thấy con hươu lớn đang uống nước. Hùng thì thầm, “Bây giờ là thời điểm!” và cả nhóm bắt đầu tiến gần hơn, lòng tràn đầy quyết tâm.
Tuy nhiên, khi họ tiếp cận, một tiếng động bất ngờ vang lên từ bụi rậm. Con hươu giật mình, chạy nhanh về phía rừng sâu. “Đuổi theo nó!” Lâm hét lên, nhưng mọi thứ đã trở nên hỗn loạn.
Nhóm sói chạy theo con hươu, nhưng sự phối hợp của họ không tốt. Hùng và Kiên chạy về một hướng, trong khi Lâm bị lạc lối. Họ mất đi sự tập trung và lạc mất con mồi.
“Chúng ta đã để nó thoát!” Lâm thở hổn hển, sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Chúng ta cần phải tìm cách khác,” Hùng nói, cảm thấy chán nản.
Khi họ quay về, Bắc và bầy đàn đã hoàn thành một cuộc săn mồi thành công. Bắc nhìn thấy Lâm và Hùng trở về với vẻ mặt thất vọng. “Có chuyện gì vậy?” Bắc hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng có phần nghi ngờ.
“Chúng tôi chỉ… thử sức mình một chút,” Lâm nói, lòng nặng trĩu. “Nhưng không thành công.”
Bắc gật đầu, không nói gì thêm, nhưng trong lòng anh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Anh biết rằng sự ghen tị có thể dẫn đến những hậu quả không lường trước. Còn Lâm và Hùng, họ đã không thể thấy được rằng những mâu thuẫn trong bầy đàn có thể tạo ra rạn nứt lớn hơn.