Sự Cô Đơn Và Trầm Cảm - Chương 2
Chương 2: Tâm Sự Với Chính Mình
Minh bắt đầu viết nhật ký như một cách để giải tỏa tâm trạng. Những trang nhật ký đầy ắp những dòng tâm sự về sự cô đơn và nỗi buồn. Anh viết về những ước mơ đã tan vỡ, những mối quan hệ đã từng có, và nỗi sợ hãi khi nghĩ về tương lai. Nhưng dù viết nhiều đến đâu, cảm giác trống trải vẫn không nguôi ngoai.
Một buổi tối, sau khi trở về từ công ty, Minh ngồi vào bàn làm việc, mở cuốn nhật ký đã sờn cũ. Anh thở dài và bắt đầu viết:
Minh (viết): “Ngày hôm nay cũng giống như bao ngày khác, cảm giác cô đơn vẫn bao trùm. Mình không biết liệu có ai hiểu được nỗi lòng của mình. Mình nhớ những ngày còn trẻ, khi mà mọi thứ dường như đều có ý nghĩa. Mình đã từng mơ ước lớn lao, nhưng giờ đây, mọi thứ chỉ còn là một giấc mơ vụt qua.”
Anh dừng lại một lúc, nhìn vào trang giấy trước mặt, rồi tiếp tục viết:
Minh (viết): “Những mối quan hệ đã qua để lại trong mình nhiều kỷ niệm, nhưng cũng không ít nỗi đau. Mình đã cố gắng để duy trì, nhưng dường như mọi thứ đều vô ích. Giờ đây, mình sợ hãi khi nghĩ về tương lai, không biết liệu có thể tìm thấy niềm vui và hạnh phúc nữa không.”
Minh đặt bút xuống, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm. Anh đứng dậy, nhìn quanh căn phòng nhỏ bé, rồi quyết định gọi cho Tuấn.
Minh (gọi điện): “Alo, Tuấn à? Tớ là Minh đây.”
Tuấn (qua điện thoại): “Minh! Có chuyện gì vậy? Cậu ổn không?”
Minh: “Tớ… tớ không biết nữa. Tớ cảm thấy mọi thứ thật khó khăn. Tớ đã viết nhật ký, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn không biến mất.”
Tuấn: “Cậu đang ở nhà phải không? Đợi tớ một lát, tớ sẽ qua ngay.”
Chưa đầy 30 phút sau, Tuấn đã có mặt tại căn hộ của Minh. Anh mang theo một chút thức ăn và một nụ cười ấm áp.
Tuấn: “Nào, Minh, chúng ta ngồi xuống và nói chuyện đi. Tớ mang ít đồ ăn đến cho cậu đây.”
Minh cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn một chút. Anh và Tuấn ngồi xuống bàn, bắt đầu ăn và trò chuyện.
Tuấn: “Minh, tớ biết cậu đang trải qua giai đoạn khó khăn. Nhưng cậu không nên giữ mọi thứ trong lòng một mình. Tớ luôn ở đây để lắng nghe và giúp đỡ cậu.”
Minh: “Cảm ơn cậu, Tuấn. Tớ thật sự không biết phải làm sao. Viết nhật ký chỉ giúp tớ tạm thời giải tỏa, nhưng không thể xua tan cảm giác cô đơn này.”
Tuấn: “Đôi khi, việc chia sẻ trực tiếp với người khác có thể giúp cậu cảm thấy tốt hơn. Cậu không cần phải đối mặt với mọi thứ một mình. Tớ nghĩ cậu nên thử tìm kiếm sự giúp đỡ từ một chuyên gia tâm lý. Họ có thể giúp cậu tìm ra nguyên nhân và cách vượt qua.”
Minh: “Tớ đã nghĩ đến điều đó, nhưng tớ không chắc liệu mình có đủ can đảm để làm không.”
Tuấn: “Minh, việc tìm kiếm sự giúp đỡ không phải là biểu hiện của sự yếu đuối. Đó là bước đầu tiên để cậu có thể tìm lại chính mình. Tớ sẽ luôn ủng hộ và đồng hành cùng cậu.”
Minh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn trước sự quan tâm chân thành của Tuấn. Anh quyết định sẽ thử tìm kiếm sự giúp đỡ chuyên nghiệp để đối phó với những vấn đề tâm lý của mình.
Minh: “Cảm ơn cậu, Tuấn. Tớ sẽ suy nghĩ nghiêm túc về điều này. Tớ thực sự cảm thấy biết ơn vì có cậu bên cạnh.”
Tuấn: “Không có gì đâu, Minh. Chúng ta là bạn mà. Bất cứ khi nào cậu cần, tớ sẽ luôn ở đây.”
Hai người bạn tiếp tục trò chuyện, Minh cảm thấy như một phần gánh nặng trong lòng mình đã được giải tỏa. Anh biết rằng mình không đơn độc và rằng anh có thể tìm thấy hy vọng và sức mạnh từ những người thân yêu bên cạnh.