Tạo ra các liên minh ngầm - Chương 1
Chương 1: Sự Khởi Đầu Trong Bóng Tối
Minh Quân ngồi trong một căn phòng tối tăm, chỉ có ánh đèn mờ ảo hắt từ cửa sổ chiếu vào khuôn mặt căng thẳng của anh. Những vết sẹo trên tay như lời nhắc nhở về quá khứ đầy sóng gió mà anh đã trải qua. Quân từng là một nhà chiến lược xuất sắc trong một tổ chức quyền lực, nhưng sự phản bội từ những kẻ mà anh tin tưởng nhất đã đẩy anh ra khỏi cuộc chơi. Bây giờ, anh không còn đứng trong ánh sáng, mà hoạt động trong bóng tối, nơi anh hiểu rằng mình sẽ mạnh hơn.
Quân tự nhủ: “Mình đã bị phản bội, nhưng trò chơi này chưa kết thúc. Nếu muốn trở lại, mình phải kiểm soát các quân cờ trước.”
Anh lặng lẽ cầm điện thoại, gõ những tin nhắn bí mật cho ba người. Những kẻ từng bị lãng quên trong thế giới ngầm. Họ từng là đồng minh của Quân, nhưng khi anh sụp đổ, họ cũng bị bỏ rơi, sống trong sự cay đắng và khao khát trả thù. Quân hiểu rõ họ hơn bất kỳ ai khác. Để xây dựng lại đế chế, anh cần họ, và họ cần một người như anh dẫn đường.
Vài ngày sau, tại một quán cà phê nhỏ ở khu phố tồi tàn, Phong – một tay trùm buôn lậu quyền lực nhưng đã suy tàn – ngồi chờ. Phong từng là một kẻ đáng gờm, nhưng sau khi Minh Quân biến mất, anh ta không còn giữ được vị trí của mình trong giới buôn lậu. Giờ đây, Phong bị mắc kẹt giữa những khoản nợ và kẻ thù rình rập.
Cửa quán mở ra, Minh Quân bước vào với phong thái điềm tĩnh, khác hẳn vẻ yếu đuối mà Phong từng nghe đồn sau vụ phản bội.
“Quân!” Phong gọi, giọng thấp nhưng có chút phấn khích, dù đôi mắt vẫn đầy sự nghi ngờ. “Không ngờ mày còn sống.”
“Vẫn sống, và sẽ trở lại mạnh mẽ hơn,” Minh Quân trả lời, ngồi xuống đối diện Phong.
“Mày muốn gì từ tao? Tao đã nghe nhiều về những gì đã xảy ra với mày. Đừng nói là mày muốn cứu rỗi tao đấy chứ?” Phong cười nhạt, nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu được sự tò mò.
Minh Quân mỉm cười lạnh lùng. “Không phải cứu rỗi, Phong. Là cơ hội. Tao biết mày đang gặp khó khăn, và tao cũng biết rõ kẻ nào đang cản đường mày. Nếu mày hợp tác với tao, chúng ta sẽ không chỉ trả thù kẻ đó, mà còn lấy lại tất cả những gì đã mất.”
Phong nhìn Quân, vẻ nghi ngờ dần biến mất. Anh ta nhận ra rằng Minh Quân đang nghiêm túc, và cơ hội này có thể là con đường duy nhất để anh ta đứng lên lần nữa.
“Nghe hấp dẫn đấy,” Phong đáp, giọng khàn khàn. “Nhưng kế hoạch là gì?”
“Đầu tiên, chúng ta phải tiêu diệt kẻ thù chung của cả hai: Nam. Hắn là kẻ cướp mọi thứ của mày sau khi tao biến mất. Tao sẽ cung cấp thông tin và vũ khí, mày chỉ cần sẵn sàng hành động,” Minh Quân giải thích một cách ngắn gọn.
Phong gật đầu, ánh mắt dần sáng lên. “Tao sẽ làm.”
Sau khi rời khỏi quán cà phê, Minh Quân bước lên một chiếc xe đen đang chờ sẵn. Trên xe, một người phụ nữ ngồi đợi – Thảo, một nữ doanh nhân đầy tham vọng, nhưng bị chèn ép bởi giới chính trị. Cô là người thứ hai mà Minh Quân đã liên lạc.
Thảo nhìn Minh Quân với ánh mắt sắc bén, sự kiêu hãnh và lạnh lùng hiện rõ trên khuôn mặt. “Mày muốn gì từ tao, Quân? Tao không có thời gian cho những trò chơi của mày.”
Minh Quân không do dự, nhìn thẳng vào mắt cô. “Thảo, mày cần tao hơn là mày nghĩ. Tao biết mày đang gặp rắc rối với những chính trị gia địa phương. Họ đang kiểm soát mày, đúng không?”
Thảo nhíu mày. “Mày biết quá nhiều.”
“Tao biết nhiều hơn thế. Mày muốn thoát khỏi chúng, và tao có thể giúp mày. Tao có thông tin về những giao dịch bất chính của họ. Chỉ cần mày đứng về phía tao, chúng ta có thể lật đổ họ và biến mày thành người có tiếng nói lớn hơn.”
Thảo im lặng trong giây lát, đôi mắt cô ánh lên sự toan tính. Cô biết Minh Quân không phải là người dễ đối phó, nhưng lời đề nghị của anh ta quá hấp dẫn để có thể bỏ qua.
“Tao chấp nhận,” cô nói ngắn gọn. “Nhưng nếu mày phản bội tao, tao sẽ tự tay giết mày.”
Minh Quân chỉ cười. “Mày sẽ không phải làm vậy đâu. Chúng ta sẽ cùng nhau giành chiến thắng.”
Cuộc gặp cuối cùng của Minh Quân trong đêm là với một vị tướng quân đội đã bị thất sủng. Ông ta từng là một người đầy quyền lực, nhưng sau khi bị loại khỏi chính quyền, ông chỉ còn lại những người lính trung thành nhưng không có quyền lực thực sự.
“Quân, mày muốn gì?” Vị tướng hỏi thẳng thừng khi Minh Quân bước vào.
“Cháu muốn giúp bác lấy lại vị trí của mình,” Minh Quân trả lời, giọng tự tin. “Với những thông tin và nguồn lực của cháu, bác có thể lật đổ những kẻ đã hạ bệ bác.”
Vị tướng im lặng, đôi mắt già nua nhưng vẫn sắc bén quan sát Minh Quân. “Và mày được gì từ đó?”
“Quyền kiểm soát. Cháu cần một quân đội, và bác cần một chiến lược gia. Đó là một cuộc trao đổi công bằng.”
Vị tướng gật đầu sau vài phút suy nghĩ. “Được, tao sẽ nghe theo mày. Nhưng hãy nhớ, tao sẽ không chịu đứng dưới quyền ai.”
“Cháu không yêu cầu điều đó,” Minh Quân mỉm cười, biết rằng mình đã đạt được một liên minh quan trọng khác.
Đêm khuya, Minh Quân trở về căn phòng nhỏ của mình. Anh nhìn vào bức tường trống trước mặt, nơi chỉ có một bản đồ lớn của thành phố. Những quân cờ đã bắt đầu được đặt xuống. Anh biết rằng cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu.
“Không có gì đáng sợ bằng một kẻ điều khiển từ bóng tối,” Minh Quân thì thầm với chính mình.