Tạo ra các liên minh ngầm - Chương 2
Chương 2: Liên Minh Đầu Tiên
Sau cuộc gặp với Phong, Minh Quân bước vào giai đoạn đầu của kế hoạch. Đêm đã khuya, nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi. Trong bóng tối, mọi thứ đều đang vận động, và anh cần phải kiểm soát từng bước đi của các quân cờ. Liên minh với Phong đã được thiết lập, nhưng anh biết rằng mối quan hệ này phải được nuôi dưỡng cẩn thận. Kẻ buôn lậu như Phong có thể là đồng minh mạnh mẽ nhưng cũng rất dễ phản bội nếu không có sự gắn kết chặt chẽ.
Sáng hôm sau, Minh Quân đứng trên ban công của một căn hộ cao tầng, nhìn xuống thành phố dưới chân mình. Những toà nhà chọc trời và ánh đèn neon lấp lánh giữa đêm tối dường như chẳng khác gì bàn cờ khổng lồ, với những kẻ đi qua lại là những con cờ không hề hay biết mình đang bị điều khiển. Điện thoại của anh rung lên – đó là Phong.
“Quân, tao đã làm như mày yêu cầu,” giọng Phong khàn đặc nhưng rõ ràng. “Hàng sẽ được chuyển đi vào tối nay, đúng theo kế hoạch.”
“Rất tốt,” Minh Quân đáp lại, không giấu được sự hài lòng. “Nhớ giữ kín mọi việc. Không ai được biết mày đang làm việc với tao.”
Phong ngập ngừng trong một khoảnh khắc, rồi đáp: “Mày chắc chắn Nam sẽ không phát hiện ra chứ? Nếu hắn biết tao phản bội hắn, tao sẽ chết.”
Quân cười nhạt. “Mày không cần lo về Nam. Tao sẽ lo chuyện đó.”
Phong cúp máy, để lại sự im lặng trong không gian. Minh Quân biết Phong đang lo sợ, nhưng nỗi sợ đó sẽ là công cụ để anh kiểm soát hắn. Đó là quy tắc trong thế giới ngầm – những kẻ sợ hãi sẽ luôn tuân theo kẻ mạnh hơn.
Buổi tối, Minh Quân xuất hiện tại một bến tàu bỏ hoang. Ánh đèn mờ mờ chiếu sáng khu vực, nơi những thùng hàng đang được chuyển lên một chiếc xe tải. Phong đứng gần đó, giám sát từng công đoạn. Khi thấy Minh Quân xuất hiện, Phong tiến lại gần, gật đầu chào.
“Lô hàng đã sẵn sàng, chúng ta chỉ cần chuyển đi thôi. Nhưng tao vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, Quân,” Phong nói, ánh mắt lo lắng. “Tao nghe đồn rằng Nam đã bắt đầu nghi ngờ.”
Minh Quân nhìn Phong, đôi mắt sắc bén của anh lướt qua khuôn mặt căng thẳng của gã. “Nếu mày lo sợ, điều đó chỉ càng khiến hắn nghi ngờ hơn. Tao đã bảo mày rồi, hãy để tao lo.”
Phong gật đầu, nhưng sự bất an vẫn hiện rõ. Minh Quân không để tâm đến điều đó. Anh biết rõ Phong là kẻ như thế nào – tham lam và sợ hãi. Nhưng chính những yếu tố này làm cho hắn trở thành một quân cờ hoàn hảo trong tay Quân.
Khi công việc bốc dỡ hoàn thành, Minh Quân bước ra khỏi bến tàu, hòa mình vào đêm tối. Anh biết rằng, dù Nam có mạnh mẽ và thông minh đến đâu, kẻ đó vẫn sẽ không thể thoát khỏi cái bẫy mà anh đã giăng ra. Liên minh với Phong không chỉ là để chống lại Nam, mà còn là một bước tiến trong việc xây dựng mạng lưới ngầm của riêng mình.
Vài ngày sau, tại một quán bar nhỏ, Minh Quân gặp Thảo. Cô ngồi ở góc khuất, ánh đèn vàng hắt nhẹ trên gương mặt điềm tĩnh nhưng sắc bén. Khi Quân bước tới, cô ngẩng đầu, cười nhẹ.
“Quân, mày đã đúng. Mấy thằng chính trị gia địa phương bắt đầu lùi bước. Chúng nó không dám động vào tao nữa,” Thảo nói, vẻ hài lòng hiện rõ trong giọng nói.
“Chúng nó chỉ mới lùi tạm thời thôi,” Minh Quân trả lời, kéo ghế ngồi xuống. “Mày cần phải giữ sức ép, đừng để chúng có cơ hội phản công.”
Thảo nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn Quân đầy ẩn ý. “Mày thật sự không hứng thú với tiền bạc, quyền lực như bọn chúng à? Tại sao mày lại giúp tao?”
Minh Quân cười nhạt. “Tao không cần quyền lực trực tiếp. Mày có thể gọi tao là kẻ đứng trong bóng tối, tao chỉ cần điều khiển mọi thứ theo ý mình. Mày có tiền, có quyền, tao chỉ cần sự trung thành.”
Thảo nhìn Minh Quân một lúc lâu trước khi gật đầu. “Được thôi, Quân. Mày giúp tao, tao sẽ không quên ơn đâu. Nhưng hãy nhớ rằng tao không phải là một con cờ dễ chơi.”
“Tao cũng chưa từng coi mày là con cờ. Chúng ta đang chơi cùng một trò chơi, và tao cần mày chiến thắng,” Minh Quân đáp lại, giọng đầy tự tin.
Họ tiếp tục trao đổi thêm vài thông tin, rồi Quân rời khỏi quán bar, để lại Thảo với những suy nghĩ của riêng mình. Anh biết Thảo là một đồng minh quan trọng, nhưng cô ta cũng là một con dao hai lưỡi. Quân sẽ phải cẩn thận với cô ta, nhưng anh tin rằng, với những gì anh có thể mang lại, Thảo sẽ không dễ dàng phản bội.
Đêm đó, khi trở về căn hộ của mình, Minh Quân nhận được một cuộc gọi khác từ vị tướng quân đội mà anh đã liên hệ trước đó.
“Quân, tao đã suy nghĩ về lời đề nghị của mày,” giọng vị tướng vang lên đầy uy quyền. “Tao đồng ý hợp tác, nhưng tao cần thấy kết quả. Mày phải chứng minh rằng mày có thể làm được những gì mày nói.”
Minh Quân mỉm cười, mắt anh sáng lên trong bóng tối. “Bác yên tâm, trong vòng vài tuần tới, bác sẽ thấy chính trị của thành phố này thay đổi theo hướng có lợi cho bác.”
Vị tướng im lặng trong giây lát rồi đáp: “Tao sẽ đợi. Nhưng hãy nhớ, tao không kiên nhẫn.”
“Cháu hiểu, và cháu sẽ không làm bác thất vọng,” Minh Quân trả lời, cúp máy.
Anh ngồi dựa vào ghế, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Những mối liên kết đã bắt đầu hình thành, nhưng đây chỉ là bước đầu. Anh biết rằng để đạt được mục tiêu cuối cùng, anh sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức, nhưng giờ đây anh đã sẵn sàng.
Minh Quân cười nhẹ, tay chạm vào bàn cờ nhỏ trên bàn. Những quân cờ đã bắt đầu di chuyển, và chẳng bao lâu nữa, anh sẽ kiểm soát toàn bộ trò chơi này.