Thách Thức Ba Lần - Chương 1
Chương 1: Lời Triệu Tập của Nhị Lan Thần
Trên đỉnh núi Côn Lôn phủ kín sương trắng, gió gào thét tựa tiếng gọi từ cõi thần linh xa xăm. Trong lúc mặt trời chỉ mới ló dạng, ánh sáng vàng nhạt xuyên qua từng đám mây u ám, Thiên Vũ – một chàng trai trẻ mang trong tim sự kiên định – đã một mình leo đến đỉnh núi theo lời triệu tập thần bí.
Tại nơi cao nhất của đỉnh Côn Lôn, giữa không gian bao la và tĩnh lặng, Nhị Lan Thần xuất hiện trong hào quang rực rỡ. Ông vận trên mình bộ giáp bạc, ánh mắt nghiêm nghị quét qua Thiên Vũ như đang đo lường từng suy nghĩ trong tâm trí chàng trai. Trên vai ông, con chó thần Tiểu Thiên Khuyển gầm gừ nhẹ, đôi mắt sáng như hai ngọn đuốc quan sát kẻ phàm trần trước mặt.
Nhị Lan Thần lạnh lùng hỏi:
– “Ngươi là ai? Vì sao ngươi đến đây và nghĩ rằng mình đủ sức chấp nhận lời triệu tập của ta?”
Thiên Vũ cúi đầu, ánh mắt kiên quyết không lùi bước:
– “Ta là Thiên Vũ. Ta đến đây không phải để cầu xin, mà để chứng minh với bản thân rằng mình xứng đáng với sức mạnh của thần. Dù ba thử thách khắc nghiệt đến đâu, ta nhất định sẽ vượt qua.”
Nhị Lan Thần khẽ nhếch mép, một nụ cười thoáng qua nhưng cũng đầy ẩn ý:
– “Thật sao? Kẻ phàm trần nào cũng nói những lời hoa mỹ trước khi biết đến khó khăn. Ngươi nghĩ rằng lòng dũng cảm của ngươi đủ để chống lại sức mạnh của thần linh?”
Thiên Vũ không nao núng, cất lời:
– “Ta không biết điều gì đang chờ đợi phía trước. Nhưng ta không đến đây để quay đầu, dù có phải đánh đổi cả mạng sống.”
Tiểu Thiên Khuyển sủa một tiếng ngắn, dường như đồng tình với sự kiên định của Thiên Vũ. Nhị Lan Thần gật đầu chậm rãi, đôi mắt lóe lên một tia tán thưởng.
– “Tốt. Nếu ngươi đã quyết tâm, ta sẽ không nói thêm lời nào. Ba thử thách này sẽ đẩy ngươi đến giới hạn cuối cùng. Vượt qua chúng, ngươi sẽ xứng đáng với bất cứ điều gì ngươi mong muốn.”
Ông bước đến, đưa tay chỉ xuống vực sâu tối tăm phía dưới đỉnh núi. Những cơn gió rít lên như tiếng gào của hàng ngàn linh hồn.
– “Thử thách đầu tiên: Nhảy xuống vực sâu không đáy và trở lại đỉnh núi này bằng chính sức mạnh của ngươi. Chỉ kẻ nào thật sự dũng cảm mới dám đối diện với bóng tối vĩnh cửu.”
Thiên Vũ hít một hơi thật sâu. Dù tim đập nhanh, anh vẫn bước đến mép vực. Nhìn xuống đáy sâu hun hút, bóng tối như muốn nuốt chửng tất cả.
Nhị Lan Thần đứng phía sau, giọng trầm vang:
– “Nếu ngươi sợ hãi, ngươi vẫn có thể từ bỏ. Chẳng ai sẽ phán xét kẻ biết dừng lại trước cái chết.”
Thiên Vũ quay lại, đôi mắt cháy bỏng:
– “Sợ hãi không bao giờ cứu được ai. Nếu không nhảy xuống hôm nay, ta sẽ phải sống trong nỗi hối tiếc suốt đời.”
Dứt lời, không chút chần chừ, Thiên Vũ lao mình xuống vực. Gió rít bên tai, thân thể anh như rơi tự do vào khoảng không vô tận. Nhưng trong lòng anh lại không hề hoảng loạn. Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ sức mạnh vào trái tim – nơi ngọn lửa quyết tâm chưa bao giờ tắt.
Từ trên cao, Nhị Lan Thần đứng im quan sát, đôi mắt sáng lên lấp lánh, thì thầm:
– “Một trái tim quả cảm… Chúng ta sẽ xem liệu lòng dũng cảm ấy có đủ đưa ngươi trở lại hay không.”
Trong bóng tối lạnh lẽo, hành trình thật sự của Thiên Vũ vừa mới bắt đầu.