Thay đổi chiến thuật ngoại giao - Chương 1
Chương 1: Sự Tái Sinh Của Một Thiên Tài
Trong bầu không khí tĩnh lặng của một đêm khuya, trên con phố nhộn nhịp của thành phố Bắc Kinh, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Bầu trời đầy sao bỗng dưng bị bao phủ bởi những làn khói mờ ảo. Dưới ánh đèn đường yếu ớt, một người đàn ông lạ mặt đứng ngẩn ngơ giữa quảng trường lớn, hai mắt sắc lạnh ánh lên sự thông thái xa xăm. Đó là Gia Cát Lượng – người được tái sinh trong thời hiện đại.
Bị cuốn vào một thế giới hoàn toàn khác lạ với những tòa nhà chọc trời, xe cộ di chuyển liên tục và những ánh sáng công nghệ, Gia Cát Lượng bình tĩnh quan sát xung quanh. Ông cảm nhận rõ ràng một sự thay đổi lớn trong thế giới, nhưng với trí tuệ của mình, ông nhanh chóng thích nghi.
“Thế giới này… không còn chiến tranh binh đao như trước đây,” Gia Cát Lượng thì thầm với chính mình. “Nhưng quyền lực vẫn còn, và chiến tranh vẫn tồn tại, chỉ là dưới hình thức khác.”
Trong bộ quần áo hiện đại nhưng đơn giản, ông chậm rãi bước qua từng con phố, vừa suy nghĩ về những chiến thuật mới mà mình có thể áp dụng trong thời đại này. Cuộc sống hiện đại rõ ràng không còn chỗ cho chiến tranh theo cách truyền thống, nhưng vẫn tồn tại những cuộc chiến khác – cuộc chiến chính trị, ngoại giao và kinh tế.
Gia Cát Lượng nhanh chóng nhận ra rằng, để tồn tại và chiến thắng trong thời đại này, ông cần một cách tiếp cận khác: ngoại giao bí mật.
Tại một văn phòng tối tăm trong một tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố, Gia Cát Lượng đã bắt đầu kế hoạch của mình. Một buổi họp bí mật với những nhân vật quyền lực trong chính trị và kinh tế diễn ra.
“Ông là ai?” Một người đàn ông mặc vest đen, khuôn mặt nghiêm nghị ngồi đối diện với Gia Cát Lượng, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Gia Cát Lượng khẽ mỉm cười, ánh mắt ông sâu thẳm và đầy tính toán. “Tôi là một nhà chiến lược. Và tôi đến đây để giúp các ông đạt được điều mà tất cả các quốc gia đang tìm kiếm: quyền lực mà không cần chiến tranh.”
Người đàn ông kia nhíu mày, rõ ràng không tin vào lời nói này. “Quyền lực không cần chiến tranh? Thời buổi này, không có sức mạnh quân sự thì làm sao mà duy trì được quyền lực?”
“Các ông đã quên rằng đôi khi, thứ mạnh nhất lại không phải là gươm đao, mà là thông tin và chiến thuật,” Gia Cát Lượng trả lời điềm tĩnh. “Chiến tranh là thứ tiêu hao nguồn lực, gây mất lòng dân và làm xáo trộn kinh tế. Trong thời đại hiện đại, các quốc gia có thể bị hủy diệt mà không cần một viên đạn nào được bắn ra.”
Người đàn ông tiếp tục lắng nghe, nhưng vẫn tỏ ra hoài nghi. “Thế thì, kế hoạch của ông là gì?”
Gia Cát Lượng đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhưng chứa đựng sự tự tin tuyệt đối. Ông biết rằng thời cơ đã đến. “Tôi sẽ sử dụng chiến thuật chia rẽ, khích bác và thao túng. Các quốc gia lớn luôn có những điểm yếu – lòng tham, sự nghi ngờ, và khát vọng thống trị. Chỉ cần kích động những yếu tố đó, chúng ta có thể khiến họ tự đánh nhau mà không cần dùng đến vũ lực.”
Người đàn ông bắt đầu cảm thấy ấn tượng với ý tưởng của Gia Cát Lượng. Ông ta ngả lưng ra ghế, ra hiệu cho Gia Cát Lượng tiếp tục. “Hãy nói rõ hơn. Làm sao ông có thể thực hiện điều đó mà không bị phát hiện?”
Với sự tự tin vốn có, Gia Cát Lượng vạch ra chiến lược của mình. Ông sẽ không tấn công trực diện mà thay vào đó là những cuộc thao túng tinh vi. Đầu tiên, ông sẽ thâm nhập vào những quốc gia đang trong giai đoạn mong manh, đánh vào những mâu thuẫn nội bộ, và từ đó tạo ra những liên minh ngầm. Bằng cách tạo ra các cuộc đàm phán bí mật, ông sẽ làm cho các quốc gia bắt đầu nghi ngờ nhau, từng bước làm suy yếu lòng tin và sự hợp tác.
“Thông qua những kênh ngoại giao ngầm, tôi sẽ gửi đi những thông điệp giả mạo, những lời hứa hẹn, và những thỏa thuận ngầm. Khi lòng tin giữa các quốc gia suy yếu, tôi sẽ kích hoạt những cuộc khủng hoảng chính trị nhỏ, khiến họ phải đối đầu với nhau,” Gia Cát Lượng nói tiếp, đôi mắt ánh lên vẻ sắc sảo.
“Và khi họ đã bị chia rẽ, chúng ta sẽ đứng ngoài mà thu lợi từ sự hỗn loạn đó.”
Người đàn ông mỉm cười. “Rất ấn tượng. Nhưng ông cần gì để thực hiện kế hoạch này?”
Gia Cát Lượng trả lời ngay lập tức, không chút do dự: “Thông tin. Tôi cần biết rõ mọi liên kết ngoại giao, thương mại, và quân sự của các quốc gia lớn. Cần có sự hợp tác từ các tổ chức tài chính và doanh nghiệp để gây áp lực kinh tế khi cần thiết. Và cuối cùng, tôi cần một nhóm đặc phái viên, những người có thể thao túng chính trị mà không để lại dấu vết.”
Người đàn ông gật đầu, nhìn vào đôi mắt đầy quyết tâm của Gia Cát Lượng. “Được thôi. Ông có thời gian bao lâu?”
Gia Cát Lượng mỉm cười nhẹ nhàng. “Không lâu. Những kẻ khát khao quyền lực thường tự đốt cháy chính mình. Tôi chỉ cần vài tháng.”
Đêm hôm đó, Gia Cát Lượng ngồi lại trong căn phòng tối, ngắm nhìn thành phố lấp lánh ánh đèn. Ông biết rằng đây chỉ mới là khởi đầu. Một lần nữa, ông sẽ thao túng thế giới, nhưng lần này, không phải bằng chiến tranh mà bằng trí tuệ. Thời đại này, những cuộc chiến mới đã bắt đầu, và Gia Cát Lượng chính là kẻ đứng sau mọi kế hoạch.