Thay đổi chiến thuật ngoại giao - Chương 2
Chương 2: Khởi Đầu Chiến Dịch Ngoại Giao Bí Mật
Sau buổi họp với những nhân vật quyền lực, Gia Cát Lượng bắt đầu triển khai kế hoạch tinh vi của mình. Ông hiểu rằng để thành công trong thời đại này, điều quan trọng nhất chính là sự kín đáo và tốc độ. Bằng cách sử dụng những cuộc đàm phán bí mật và những đặc phái viên tinh nhuệ, Gia Cát Lượng sẽ lặng lẽ tạo ra những biến động trong lòng các quốc gia mà không một ai nhận ra.
Tại một nhà hàng cao cấp ở trung tâm Bắc Kinh, cuộc gặp gỡ giữa Gia Cát Lượng và một đặc phái viên bí mật diễn ra trong không khí thận trọng.
“Chúng ta cần bắt đầu từ đâu, thưa ngài?” Đặc phái viên, một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ vest đen, hỏi. Ánh mắt của anh ta không hề giấu sự kính phục trước sự uyên bác và sắc sảo của Gia Cát Lượng.
Gia Cát Lượng nhấp một ngụm trà xanh, đôi mắt sắc bén nhưng bình thản. “Bắt đầu từ điểm yếu nhất, những vết nứt trong hệ thống ngoại giao hiện tại. Quốc gia A và Quốc gia B đang có những mâu thuẫn tiềm ẩn về lợi ích kinh tế. Chúng ta sẽ dùng điều đó để gieo rắc sự nghi kỵ.”
Người đàn ông trẻ tuổi gật đầu, tay nhanh chóng ghi lại những chỉ dẫn của Gia Cát Lượng. “Nhưng làm sao chúng ta có thể gây mâu thuẫn mà không bị lộ danh tính?”
Gia Cát Lượng nở một nụ cười nhẹ, giống như một người thầy già đang hướng dẫn học trò. “Chúng ta sẽ sử dụng những thông tin được rò rỉ một cách có tính toán. Đặc biệt là thông tin về những thỏa thuận ngầm không có thật. Hãy nhớ, lòng tin giữa các quốc gia hiện đại mong manh hơn bao giờ hết. Chỉ cần một lời đồn đúng lúc, đúng chỗ, cũng đủ để đẩy họ vào tình trạng đối đầu.”
Vài ngày sau, tại trụ sở của Quốc gia A, các quan chức ngoại giao bắt đầu nhận được những báo cáo về việc Quốc gia B có thể đang âm thầm đàm phán với một quốc gia đối thủ khác để đạt được lợi ích về thương mại. Những báo cáo này hoàn toàn không có căn cứ thực sự, nhưng lại được gửi đến bởi một nguồn tin rất đáng tin cậy – một nguồn tin mà Gia Cát Lượng đã khéo léo sắp đặt.
Trong văn phòng chính phủ, các quan chức của Quốc gia A bắt đầu xôn xao bàn tán.
“Chuyện này có thật không?” Một quan chức cấp cao hỏi với giọng đầy lo ngại.
“Chúng ta chưa có bằng chứng cụ thể, nhưng nguồn tin rất đáng tin cậy. Quốc gia B có thể đang chuẩn bị ký kết thỏa thuận với Quốc gia C, và điều đó sẽ đe dọa đến lợi ích của chúng ta,” một người khác trả lời.
Sự nghi ngờ bắt đầu lan tỏa. Các quan chức lo lắng và bắt đầu xem xét lại mối quan hệ với Quốc gia B. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm, và đó chính là điều mà Gia Cát Lượng mong muốn.
Trong một căn phòng tối, Gia Cát Lượng ngồi trước màn hình máy tính, quan sát tình hình diễn biến qua những báo cáo mật mà ông nhận được từ các đặc phái viên. Mọi thứ đang diễn ra theo đúng kế hoạch của ông.
“Tình hình thế nào?” Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Gia Cát Lượng không quay đầu lại, ông vẫn chăm chú nhìn vào màn hình. “Những mâu thuẫn đang bắt đầu nhen nhóm. Chúng ta đã tạo được bước đầu thành công. Các quốc gia lớn sẽ sớm rơi vào tình trạng đối đầu mà không cần bất kỳ cuộc chiến nào.”
Người đàn ông phía sau bước đến gần hơn. Đó là một trong những cộng sự thân tín của Gia Cát Lượng, một chiến lược gia tài năng đã phục vụ cho ông từ những ngày đầu. “Vậy kế hoạch tiếp theo là gì?”
Gia Cát Lượng quay lại, ánh mắt đầy quyết đoán. “Bây giờ là lúc thâm nhập sâu hơn vào nội bộ của các quốc gia. Chúng ta sẽ gửi thêm nhiều thông tin giả mạo, gây thêm sự nghi ngờ và bất ổn. Khi sự đối đầu giữa họ đã đến đỉnh điểm, chúng ta sẽ bước vào và đóng vai trò người hòa giải.”
Người đàn ông gật đầu, không chút nghi ngờ. “Ngài muốn họ tự hủy hoại chính mình.”
“Chính xác,” Gia Cát Lượng đáp. “Một khi sự nghi kỵ đã ăn sâu, họ sẽ không còn khả năng hợp tác. Và khi đó, chúng ta sẽ là những người định đoạt kết quả cuối cùng.”
Trong những ngày tiếp theo, Gia Cát Lượng cùng đội ngũ đặc phái viên của mình tiếp tục gửi đi những thông tin và tin đồn được sắp xếp kỹ lưỡng. Những cuộc đàm phán giả tạo, những thỏa thuận mờ ám, tất cả đều được truyền đi với mục đích duy nhất: tạo ra sự chia rẽ giữa các quốc gia.
Tại Quốc gia B, chính phủ bắt đầu phản ứng trước những thông tin về thỏa thuận của Quốc gia A với các đối thủ. Những cuộc họp khẩn cấp được triệu tập, và quan hệ ngoại giao giữa hai quốc gia này ngày càng trở nên căng thẳng. Các phương tiện truyền thông cũng vào cuộc, làm tăng thêm sự lo ngại trong công chúng.
“Mọi thứ đang diễn ra như chúng ta mong đợi,” Gia Cát Lượng nói trong một cuộc họp nội bộ với các cộng sự. “Họ không còn tin tưởng lẫn nhau, và đó là lúc chúng ta tận dụng thời cơ.”
Buổi tối hôm đó, khi thành phố Bắc Kinh ngập tràn ánh đèn, Gia Cát Lượng đứng bên cửa sổ văn phòng, nhìn xuống dòng người tấp nập qua lại. Ông biết rằng mình đang dần đạt được mục tiêu: kiểm soát thế giới không cần đến chiến tranh, mà chỉ bằng trí tuệ và ngoại giao bí mật.
“Thời đại của những cuộc chiến tranh đẫm máu đã qua,” ông thì thầm với chính mình. “Bây giờ là thời đại của những chiến thuật tinh vi. Và ta sẽ là kẻ dẫn đầu cuộc chơi này.”