Thế Giới Phép Thuật Và Rồng - Chương 1
Chương 1: Khởi Đầu Của Một Hành Trình
Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc thanh bình tên là Elaria, có một cậu bé tên là Alaric. Alaric sống trong một ngôi làng nhỏ bên rìa rừng rậm. Một ngày nọ, khi đang dạo chơi trong rừng, cậu tình cờ gặp một con rồng bị thương. Trái ngược với nỗi sợ hãi thông thường, Alaric cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với sinh vật huyền bí này. Cậu quyết định giúp rồng và từ đó, một mối quan hệ đặc biệt bắt đầu nảy nở.
Alaric bước từng bước nhẹ nhàng trong rừng, mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Cậu yêu thích sự yên bình và cảm giác tự do mỗi khi vào rừng.
“Ôi, hôm nay trời thật đẹp,” Alaric thì thầm, mắt nhìn lên bầu trời xanh biếc.
Bỗng, cậu nghe thấy một tiếng rên rỉ yếu ớt. Alaric dừng lại, lắng nghe kỹ hơn. Tiếng rên rỉ phát ra từ phía trước, đằng sau một bụi cây lớn. Cậu bước tới gần, và trái tim cậu đập nhanh hơn khi thấy một con rồng đang nằm đó, bị thương nặng.
“Trời ơi, một con rồng!” Alaric thốt lên, mắt mở to kinh ngạc. Nhưng thay vì sợ hãi, cậu lại cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.
Con rồng nhìn lên, đôi mắt to tròn chứa đựng nỗi đau và sợ hãi. Nó cố gắng di chuyển nhưng lại rên lên vì vết thương.
“Đừng sợ, tôi sẽ giúp bạn,” Alaric nói, giọng trấn an.
Cậu nhanh chóng tìm các loại thảo dược quanh đó, như đã được học từ mẹ mình. Cậu nhẹ nhàng áp dụng các loại thảo dược lên vết thương của rồng.
“Chỉ cần bạn giữ yên, tôi sẽ làm điều này nhanh thôi,” Alaric thì thầm.
Con rồng, dường như hiểu được lời cậu, nằm yên, đôi mắt không rời khỏi cậu bé nhỏ bé nhưng can đảm.
“Mình cần phải lấy nước sạch để rửa vết thương này,” Alaric nghĩ, rồi chạy về phía con suối gần đó.
Khi trở lại, cậu thấy rồng vẫn nằm đó, không di chuyển. Cậu tiếp tục công việc chăm sóc, dùng nước sạch để rửa vết thương và băng bó lại.
“Xong rồi. Bạn sẽ ổn thôi,” Alaric nói, nở một nụ cười.
Con rồng phát ra một tiếng rên nhẹ, dường như là để cảm ơn. Nó nhắm mắt lại, dường như cảm thấy an toàn bên cạnh cậu bé nhỏ bé này.
“Chúng ta sẽ cần thời gian để bạn hồi phục,” Alaric nói tiếp, “nhưng tôi sẽ ở đây với bạn.”
Trong những ngày tiếp theo, Alaric dành thời gian chăm sóc rồng mỗi ngày. Cậu mang thức ăn, nước uống và luôn bên cạnh để đảm bảo rồng không cảm thấy cô đơn.
“Mình chưa bao giờ cảm thấy kết nối đặc biệt với ai như thế này,” Alaric tự nhủ.
Một buổi tối, khi ánh hoàng hôn chiếu rọi qua tán lá, Alaric ngồi bên cạnh rồng, đôi tay vuốt ve nhẹ nhàng lớp vảy của nó.
“Bạn có tên không?” Alaric hỏi, mặc dù biết rằng rồng không thể trả lời bằng lời nói.
Con rồng nhìn cậu với ánh mắt thông thái, dường như hiểu được ý cậu.
“Vậy thì, từ giờ tôi sẽ gọi bạn là Drayco,” Alaric quyết định, “Đó sẽ là tên của bạn.”
Drayco, dường như thích thú với cái tên mới, phát ra một tiếng gầm nhẹ, thể hiện sự đồng ý.
Và từ đó, một tình bạn đặc biệt bắt đầu nảy nở giữa cậu bé Alaric và con rồng Drayco. Cả hai cùng nhau trải qua nhiều khó khăn và thử thách, nhưng cũng từ đó, Alaric phát hiện ra rằng mình có khả năng điều khiển rồng và sức mạnh này sẽ sớm đưa cậu vào một cuộc hành trình lớn lao để bảo vệ vương quốc Elaria khỏi những thế lực đen tối.