Tìm Kiếm Sự Chấp Nhận Của Sói Đầu Đàn - Chương 3
Chương 3: Cuộc Săn Và Thử Thách
Sáng hôm sau, bầy sói lại chuẩn bị cho một ngày mới, và lần này thử thách không chỉ là cuộc săn mồi đơn giản. Sói Đầu Đàn đã ra lệnh cho toàn bộ bầy tham gia một cuộc săn lớn hơn, đầy thử thách. Đây là cơ hội để tất cả các thành viên chứng minh khả năng của mình, không chỉ về sức mạnh mà còn về trí tuệ, sự linh hoạt và khả năng phối hợp.
Luna cảm thấy sự căng thẳng ngày một dâng cao. Tối qua, mặc dù Sói Đầu Đàn đã gật đầu công nhận một phần khả năng của cô, nhưng trong lòng Luna vẫn đầy nghi ngại. Cô biết rằng chỉ một sai lầm nhỏ thôi, mọi sự nỗ lực của cô sẽ tan biến.
“Con có thể làm được, Luna,” mẹ cô, Vala, nói khi nhìn thấy con gái đang đứng lặng lẽ một mình, mắt đăm đăm nhìn ra xa. “Nhớ rằng, đây không phải là cuộc săn để chứng minh sức mạnh. Nó là một thử thách về sự kiên nhẫn và trí tuệ. Con phải học cách điều khiển bản thân, để giữ vững sự bình tĩnh khi mọi thứ trở nên căng thẳng.”
Luna quay lại nhìn mẹ, cảm nhận được sự yên ổn trong lời khuyên ấy, nhưng trong lòng cô vẫn còn một chút lo lắng. “Con sợ mình sẽ không đủ mạnh để đứng vững trước bầy sói,” Luna thừa nhận, đôi mắt cô hơi mờ đi khi nghĩ đến sự phán xét từ Sói Đầu Đàn.
“Đừng lo lắng về điều đó,” Vala nói, ánh mắt lấp lánh tự tin. “Con có những phẩm chất mà không phải sói nào cũng có. Chỉ cần con tin vào bản thân, con sẽ tìm được cách.”
Cuộc săn bắt đầu từ khi mặt trời vừa lên cao. Bầy sói, dưới sự chỉ huy của Sói Đầu Đàn, chia ra thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm có nhiệm vụ bao vây một khu vực rừng khác nhau để săn bắt. Luna không được giao nhiệm vụ quan trọng ngay từ đầu, nhưng cô vẫn quyết tâm sẽ không làm thất vọng mẹ mình. Cô muốn chứng tỏ rằng mình có thể làm được, rằng mình không phải là con sói yếu đuối mà mọi người tưởng.
Bầy sói chạy dọc theo con suối nhỏ, nơi những con thú thường xuyên đến uống nước vào buổi sáng. Luna đi cùng một nhóm gồm những con sói trẻ khác, tất cả đều là những con sói có thể lực tốt nhưng thiếu kinh nghiệm. Tuy vậy, Luna cảm thấy mình có thể làm được, ít nhất là trong lần này.
Nhóm của cô di chuyển nhanh, nhẹ nhàng qua các bụi cây, đôi mắt luôn quan sát những dấu vết trên mặt đất. Một dấu chân của một con hươu xuất hiện. Luna chỉ vào đó và thì thầm: “Nó không xa đâu. Chúng ta phải đi theo hướng này.”
“Con chắc chứ?” Một con sói trong nhóm, tên là Rook, nhíu mày, nhìn cô với vẻ nghi ngờ. “Có thể nó đi theo một hướng khác rồi.”
Luna không để sự nghi ngờ của Rook ảnh hưởng đến mình. “Chúng ta đi theo dấu vết. Nếu chúng ta đi quá xa, có thể sẽ mất dấu.”
Nhóm sói bắt đầu đi theo Luna. Cô dẫn đầu, kiên định và chắc chắn với quyết định của mình. Cảm giác lòng tự tin đang dần dâng lên trong cô. Những con sói khác dường như bắt đầu tin tưởng cô hơn, không còn nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ như lúc trước.
Đi được một đoạn, cả nhóm dừng lại. Cả bầy sói đã tới gần một khu vực rừng thưa, nơi một đàn hươu đang gặm cỏ. Luna ra hiệu cho nhóm của mình dừng lại và tán thành kế hoạch.
“Chúng ta chia thành hai nhóm, bao vây từ hai hướng. Lúc nào ta sẵn sàng thì lao vào. Chỉ cần một sai lầm, chúng ta sẽ không có cơ hội bắt được chúng.” Luna nói, giọng cứng rắn, nhưng bên trong là sự lo lắng mà cô cố giấu đi.
Rook gật đầu, mặc dù có vẻ không hoàn toàn tin tưởng vào cô. “Được rồi. Nhưng đừng để chúng chạy thoát.”
Cuộc săn bắt đầu. Luna và nhóm của cô di chuyển một cách cẩn thận, im lặng như bóng đêm. Cô phải làm sao để bầy sói không phát hiện ra chúng và bất ngờ bao vây được đàn hươu. Con tim Luna đập nhanh, nhưng cô vẫn kiên trì. Cô biết rằng chỉ cần một bước đi sai lầm, mọi thứ sẽ hỏng hết.
Nhưng khi chỉ còn cách đàn hươu vài mét, một con sói trong nhóm bỗng nhiên xô phải một tảng đá, gây ra tiếng động lớn. Đàn hươu lập tức hoảng loạn, bắt đầu chạy tán loạn. Luna thét lên: “Chạy! Đừng để chúng thoát!”
Cả nhóm sói lập tức lao theo, nhưng đàn hươu đã quá nhanh. Trong phút chốc, chúng đã tản ra, chạy về các hướng khác nhau. Luna hối hả đuổi theo con hươu lớn nhất, nhưng rồi cô nhận ra, nó đã vượt quá xa.
“Chúng ta đã mất con mồi rồi,” Rook thở hổn hển, giọng đầy thất vọng.
Luna dừng lại, nhìn khắp nơi. Cảm giác hụt hẫng dâng lên. Cô đã gần như thành công, nhưng chỉ vì một tiếng động nhỏ, tất cả đã bị phá vỡ.
Một tiếng gầm vang lên phía sau. Luna quay lại, nhìn thấy Sói Đầu Đàn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh. Hắn tiến lại gần, không nói một lời, nhưng sự im lặng đó đã đủ để làm cả bầy sói cảm thấy căng thẳng.
Sói Đầu Đàn nhìn Luna, ánh mắt không thay đổi. “Sói không có quyền được phép sai sót,” hắn nói, giọng lạnh lẽo. “Đây không phải là trò chơi. Nếu con không thể giữ được bình tĩnh trong những tình huống như thế này, con sẽ không bao giờ trưởng thành.”
Luna cảm thấy như có một nhát dao đâm vào tim. Cô cúi đầu, không biết phải nói gì. Mọi sự nỗ lực của cô dường như chẳng đáng giá gì.
Nhưng ngay lúc ấy, mẹ cô, Vala, bước lên bên cạnh, ánh mắt đầy kiên quyết. “Sói Đầu Đàn, tất cả chúng ta đều học từ những sai lầm. Luna đã làm hết sức mình.”
Sói Đầu Đàn im lặng nhìn Vala một lúc, rồi cuối cùng gật đầu, mặc dù không nói gì thêm. “Luna,” hắn lên tiếng, “lần sau, đừng để sự vội vàng làm mờ mắt con.”
Luna không nói gì, chỉ gật đầu một cách trịnh trọng. Cô hiểu rằng sói không có cơ hội để yếu đuối. Nhưng cô cũng hiểu rằng những sai lầm ấy là bước đệm để trưởng thành.
Bầy sói quay về, mang theo thất bại, nhưng trong lòng Luna, cô đã quyết tâm sẽ không để sự thất bại lần này cản bước cô trên con đường chứng tỏ mình.