Tình Yêu Và Lòng Thù Hận - Chương 2
Chương 2: Sự Gần Gũi Không Mong Đợi
Sau trận chiến không phân thắng bại, Trần Dũng và Lê Lan trở về với quân của mình. Tuy nhiên, số phận đã sắp đặt một kế hoạch khác cho họ. Trên đường trở về, một cơn bão lớn bất ngờ ập đến, gây ra một trận lở đất kinh hoàng. Trong lúc hoảng loạn, cả hai bị tách khỏi quân đội của mình và bị cuốn vào một hang động sâu trong rừng.
Hang động tối om và lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng le lói từ những tia sáng yếu ớt xuyên qua các kẽ hở trên trần hang. Trần Dũng, sau khi thoát khỏi lớp đất đá đổ xuống, cố gắng định hình lại tình huống. Anh nghe thấy tiếng thở dồn dập của ai đó gần đó và lập tức nhận ra Lê Lan cũng bị mắc kẹt cùng anh.
“Lê Lan?” Trần Dũng lên tiếng, giọng còn đượm chút bất ngờ lẫn thù địch.
Lê Lan, đang cố gắng lấy lại bình tĩnh, ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng gọi của Trần Dũng. Cô không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy người đàn ông mà cô vừa chiến đấu với vẫn còn sống và đang đứng trước mặt mình.
“Trần Dũng… Tại sao chúng ta lại bị mắc kẹt ở đây cùng nhau?” Lê Lan nói, giọng đầy vẻ bực tức.
Trần Dũng cau mày, nhìn xung quanh. “Có lẽ đây là sự trớ trêu của số phận. Nhưng bây giờ không phải lúc để tranh cãi. Chúng ta cần tìm cách ra khỏi đây trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”
Lê Lan đứng dậy, phủi lớp bụi đất trên người. Cô vẫn còn đề phòng, nhưng cũng nhận thức được rằng việc hợp tác với Trần Dũng là cách duy nhất để sống sót.
“Được thôi. Nhưng đừng nghĩ rằng tôi sẽ quên đi mối thù này,” Lê Lan nói, ánh mắt cảnh giác.
Trần Dũng cười nhạt, “Tôi cũng không mong đợi điều đó.”
Cả hai bắt đầu thăm dò hang động, cố gắng tìm lối ra. Trong không gian tối tăm và chật hẹp, họ buộc phải di chuyển gần nhau hơn, và sự gần gũi này khiến cả hai không khỏi lúng túng. Tuy nhiên, tình thế buộc họ phải tạm gác lại lòng thù hận để tập trung vào việc sinh tồn.
Trong quá trình tìm kiếm, Trần Dũng nhận ra rằng Lê Lan không chỉ là một chiến binh giỏi mà còn rất thông minh và khéo léo. Cô có thể tìm thấy những con đường hẹp giữa các tảng đá và dự đoán được các nguy cơ tiềm ẩn. Anh không thể không ngưỡng mộ sự kiên cường và quyết tâm của cô.
“Cô giỏi thật,” Trần Dũng thừa nhận trong một khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Lê Lan ngước lên, hơi ngạc nhiên trước lời khen bất ngờ. “Đừng nghĩ rằng một lời khen có thể làm thay đổi điều gì, Trần Dũng. Chúng ta vẫn là kẻ thù.”
Trần Dũng gật đầu, “Tôi biết. Nhưng không thể phủ nhận rằng cô rất xuất sắc trong việc này. Tôi có thể học được từ cô rất nhiều.”
Lê Lan mỉm cười nhạt, “Anh cũng không phải tồi. Nhưng hãy nhớ, chúng ta chỉ hợp tác để thoát khỏi đây.”
Trận mưa bên ngoài không có dấu hiệu dừng lại, và cả hai nhận ra rằng họ sẽ phải ở lại trong hang động này qua đêm. Trong khi đốt một đống lửa nhỏ để sưởi ấm, họ bắt đầu chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống của mình, không còn giữ lại sự phòng thủ như trước.
Lê Lan kể về tuổi thơ của mình, về việc cô được huấn luyện từ nhỏ để trở thành một chiến binh và cách cô đã phải chứng kiến gia đình mình bị tổn thương như thế nào trong những cuộc chiến với gia tộc Trần. Trần Dũng cũng chia sẻ về những áp lực của việc phải kế thừa gia tộc và sự cô độc mà anh cảm thấy khi phải gánh vác trọng trách lớn lao.
Trong ánh lửa bập bùng, cả hai bắt đầu thấy rằng kẻ thù của mình cũng chỉ là những con người với những nỗi đau và khát khao như mình. Một sự cảm thông mỏng manh nảy sinh, nhưng cả hai vẫn không dám thừa nhận nó, bởi lẽ lòng thù hận đã ăn sâu vào máu thịt họ quá lâu.
“Có lẽ,” Lê Lan nói khẽ khi đêm dần tàn, “có những thứ mà chúng ta chưa từng hiểu về nhau. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi sẽ không bao giờ quên những gì gia tộc anh đã gây ra.”
Trần Dũng im lặng, nhìn vào ngọn lửa đang dần tàn. Anh biết rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Nhưng anh cũng cảm thấy rằng mối quan hệ giữa họ đã thay đổi, dù chỉ là một chút.
“Chúng ta sẽ ra khỏi đây,” Trần Dũng nói, “và rồi có lẽ, mọi chuyện sẽ sáng tỏ hơn.”
Lê Lan không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn vào bóng đêm phía xa. Cô biết rằng một chương mới đang mở ra, nhưng nó sẽ dẫn họ đến đâu thì cả hai đều chưa thể biết được.