Tình Yêu và Sự Xa Cách - Chương 2
Chương 2: Những Tháng Ngày Yêu Xa
Một tháng sau cuộc gặp gỡ định mệnh ở Hà Nội, Minh và Linh đã quay lại với cuộc sống bận rộn của mình. Tuy nhiên, những tin nhắn và cuộc gọi giữa họ trở thành một phần không thể thiếu mỗi ngày. Dù không thể gặp nhau thường xuyên, họ luôn cố gắng giữ cho tình cảm được nồng nhiệt như ngày đầu.
Một buổi tối nọ, Linh ngồi trong căn phòng nhỏ ở Sài Gòn, điện thoại reo lên báo hiệu cuộc gọi đến từ Minh. Cô nhanh chóng bắt máy.
Linh: (giọng vui vẻ) “Chào anh! Sao hôm nay lại gọi sớm thế?”
Minh: (cười) “Anh nhớ em thôi mà, được gọi cho em là anh vui rồi.”
Linh: (đùa) “Anh nói câu này chắc không biết bao lần rồi đó. Em nghĩ chắc anh phải ghi vào một quyển sổ tay để đếm nữa cơ.”
Minh: (cười khẽ) “Thế thì để anh nói câu khác nhé… Anh thực sự muốn gặp em.”
Linh im lặng một lúc, cô cảm thấy trái tim mình nhói lên một chút. Cô cũng rất nhớ Minh, nhưng khoảng cách giữa Hà Nội và Sài Gòn làm cô thấy thật xa xôi.
Linh: (nhẹ nhàng) “Em cũng muốn gặp anh, nhưng chúng ta đều bận rộn với công việc… Thật khó để sắp xếp thời gian.”
Minh: (giọng đầy quyết tâm) “Anh nghĩ chúng ta nên cố gắng gặp nhau ít nhất một lần mỗi tháng, em thấy sao? Anh có thể bay vào Sài Gòn, hoặc em có thể ra Hà Nội.”
Linh: (thở dài) “Nghe thì có vẻ dễ, nhưng thực sự rất khó. Em có nhiều dự án phải làm, và anh cũng không ít việc đâu…”
Minh: (nói nhanh) “Anh biết chứ, nhưng anh sợ… sợ rằng nếu chúng ta không cố gắng, khoảng cách này sẽ dần làm chúng ta xa nhau hơn.”
Linh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn khi nghe những lời nói chân thành của Minh. Cô biết anh nói đúng, nhưng thực tế vẫn luôn là một thử thách lớn.
Linh: (giọng nhỏ nhẹ) “Anh à… em hiểu những gì anh đang lo lắng. Em cũng không muốn chúng ta xa cách thêm nữa. Nhưng em không biết làm thế nào để vượt qua…”
Minh: (đầy cảm xúc) “Linh, chúng ta yêu nhau, đúng không? Chỉ cần em tin tưởng, anh tin tưởng, chúng ta sẽ vượt qua được mọi thứ.”
Linh: (cười nhẹ) “Vâng, em tin tưởng. Chúng ta sẽ cùng cố gắng, được không?”
Minh: (mỉm cười) “Được chứ, chúng ta sẽ cùng cố gắng. Anh sẽ đến Sài Gòn vào tuần tới. Em có thể dành một ngày cho anh chứ?”
Linh: (hạnh phúc) “Tất nhiên rồi, em sẽ sắp xếp công việc để gặp anh. Em nhớ anh nhiều lắm…”
Minh: (giọng trìu mến) “Anh cũng nhớ em, Linh à. Mỗi ngày trôi qua mà không có em bên cạnh, anh đều cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó quan trọng lắm…”
Linh: (xúc động) “Em biết mà… Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, phải không?”
Minh: “Phải rồi, anh tin như thế. Được rồi, em nghỉ ngơi sớm đi nhé. Tuần sau anh sẽ bay vào, anh mong đợi từng ngày đấy.”
Linh: (mỉm cười) “Vâng, em cũng vậy. Chúc anh ngủ ngon nhé, Minh.”
Minh: (nhẹ nhàng) “Ngủ ngon, Linh.”
Cuộc gọi kết thúc, nhưng cảm xúc giữa họ dường như vẫn còn kéo dài. Linh đặt điện thoại xuống, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn dù khoảng cách địa lý còn đó. Minh, ở Hà Nội, cũng mỉm cười, lòng tràn đầy hy vọng về cuộc gặp gỡ sắp tới.
Thế nhưng, những thử thách thực sự của mối tình yêu xa này chỉ vừa mới bắt đầu. Mỗi ngày trôi qua là một ngày thử thách cho tình yêu và lòng kiên nhẫn của cả hai. Liệu họ có thể cùng nhau vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau?