Vượt Qua Chấn Thương Tâm Lý - Chương 1
Chương 1: Bóng Ma Quá Khứ
Minh là một người đàn ông trung niên sống một mình trong một căn hộ nhỏ tại thành phố nhộn nhịp. Ban ngày, anh làm việc chăm chỉ như một nhân viên văn phòng, nhưng ban đêm lại trở thành một trận chiến không ngừng với quá khứ. Những cơn ác mộng về tai nạn xe hơi khi anh còn nhỏ cứ đeo đuổi, khiến anh tỉnh giấc với mồ hôi ướt đẫm và tim đập thình thịch.
Một buổi tối, Minh ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào bức ảnh cũ của gia đình anh trên bàn. Anh nhớ lại ngày tai nạn đó, cảm giác bất lực khi thấy bố mẹ mình ra đi mãi mãi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh.
Minh: (cầm điện thoại lên) “Alo?”
Bạn Minh: “Chào Minh, là tôi đây. Anh ổn không? Nghe giọng anh có vẻ mệt mỏi.”
Minh: “Ừ, tôi vẫn ổn. Chỉ là… đôi khi quá khứ lại quay trở lại. Những ký ức đó, chúng không dễ dàng biến mất.”
Bạn Minh: “Tôi hiểu. Nhưng anh đã thử nói chuyện với ai chưa? Một nhà tâm lý học chẳng hạn. Họ có thể giúp anh.”
Minh: (thở dài) “Tôi không chắc lắm. Nhưng có lẽ anh nói đúng. Tôi cần phải làm gì đó để đối mặt với nỗi sợ này.”
Minh đặt điện thoại xuống, nhìn lại bức ảnh một lần nữa. Anh biết rằng để có thể tiến lên, anh cần phải đối mặt với bóng ma quá khứ.
Đêm đó, như thường lệ, Minh lại bị cơn ác mộng về tai nạn xe hơi làm tỉnh giấc. Anh ngồi dậy, thở dốc và cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh nhớ lại cuộc trò chuyện với bạn mình và quyết định rằng đã đến lúc tìm kiếm sự giúp đỡ.
Buổi sáng hôm sau, Minh gọi điện thoại đặt lịch hẹn với một nhà tâm lý học tên là Lan.
Minh: “Chào cô Lan, tôi là Minh. Tôi muốn đặt lịch hẹn với cô. Tôi nghĩ rằng tôi cần sự giúp đỡ.”
Lan: “Chào anh Minh, tôi rất vui khi anh đã liên lạc. Anh có thể đến vào chiều nay được không?”
Minh: “Được, tôi sẽ đến.”
Minh cảm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi trong lòng khi cúp máy. Anh biết rằng hành trình đối mặt với quá khứ sẽ không dễ dàng, nhưng anh sẵn sàng bước đi bước đầu tiên.
Chiều hôm đó, Minh đến phòng khám của Lan. Anh ngồi chờ trong phòng khách, cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng.
Lan: (mở cửa phòng) “Anh Minh, mời anh vào.”
Minh bước vào phòng, ngồi xuống ghế và nhìn Lan. Cô là một người phụ nữ trung niên, ánh mắt hiền từ và đầy sự thông cảm.
Lan: “Anh Minh, anh có thể bắt đầu bằng việc chia sẻ với tôi về những gì anh đang trải qua. Không cần phải vội vàng, chúng ta có thời gian.”
Minh: (hít một hơi sâu) “Tôi… Tôi luôn bị ám ảnh bởi tai nạn xe hơi khi tôi còn nhỏ. Đêm nào tôi cũng mơ thấy nó, và nó khiến tôi không thể nào thoát ra được.”
Lan: “Tôi hiểu. Đó là một trải nghiệm rất đau đớn. Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau để giúp anh đối mặt với những ký ức này và tìm lại sự bình yên trong cuộc sống.”
Minh nhìn vào mắt Lan, cảm thấy một chút an tâm. Anh biết rằng con đường phía trước sẽ đầy khó khăn, nhưng ít nhất anh không còn phải đi một mình.