Xây dựng lại hệ thống giáo dục - Chương 2
Chương 2: Đối mặt với sự phản đối
Ngày tháng trôi qua, giấc mơ về hệ thống giáo dục toàn diện của Gia Cát Lượng bắt đầu hiện thực hóa từng bước. Ông đã dành nhiều tâm huyết cho từng chi tiết, từ việc lên chương trình giảng dạy, xây dựng phương pháp đến việc tìm kiếm những bậc thầy giỏi nhất để hướng dẫn học trò. Tuy nhiên, hành trình này không hề suôn sẻ như ông mong đợi.
Vào một buổi sáng trong cung điện, Gia Cát Lượng được triệu vào để họp với các quan chức triều đình. Ông biết rằng sẽ có những người không đồng tình, nhưng không ngờ rằng sự phản đối lại mạnh mẽ đến vậy. Khi ông vừa bước vào, một số quan chức đã bắt đầu bàn tán.
“Chuyện gì khiến các vị quan chức lại đông đủ như thế này?” Gia Cát Lượng mỉm cười, cố gắng giữ sự điềm tĩnh.
Một vị quan có tên Tào Quân, đã lớn tuổi và có địa vị cao, đứng dậy nhìn Gia Cát Lượng bằng ánh mắt nghiêm khắc. “Gia Cát Lượng, ngài đã suy nghĩ thấu đáo chưa? Người bình dân có thực sự cần học những điều cao siêu đó không? Việc này chỉ làm tổn hại đến sức lực và thời gian của họ.”
Gia Cát Lượng bình tĩnh đáp lại: “Thưa Tào đại nhân, việc học không phải là xa xỉ mà là nhu cầu thiết yếu. Một quốc gia mạnh không chỉ nhờ quân đội hùng mạnh, mà còn nhờ vào những con người hiểu biết và biết tự lập. Tôi tin rằng, nếu dân chúng có kiến thức, họ sẽ đóng góp được nhiều hơn cho quốc gia.”
Một quan khác, tên là Trương Công, liền xen vào, giọng điệu bực bội: “Gia Cát Lượng, ngài quá lạc quan rồi. Những người nông dân đó chỉ cần biết trồng trọt, chăn nuôi, không cần phải học tri thức cao xa. Nếu ai cũng muốn học, vậy ai sẽ làm việc đồng áng?”
Lưu Bị ngồi ở ghế trên, lặng lẽ lắng nghe, nhưng ông nhận thấy sự quyết tâm và tầm nhìn trong mắt của Gia Cát Lượng. Ông hiểu rằng người quân sư của mình có một giấc mơ lớn lao, và Lưu Bị muốn ủng hộ Gia Cát Lượng dù điều đó có gây ra mâu thuẫn.
Lưu Bị cất giọng, phá tan không khí căng thẳng: “Tào đại nhân, Trương Công, hãy lắng nghe thêm lời của Gia Cát Lượng. Ta tin rằng điều ông ấy nói không hề vô lý. Chúng ta cần một nền tảng vững mạnh, và nền tảng đó là sự hiểu biết của mỗi người dân.”
Gia Cát Lượng cảm kích trước sự ủng hộ của Lưu Bị, nhưng ông biết mình phải tự mình thuyết phục triều đình. Ông hít một hơi thật sâu và tiếp tục: “Thưa các vị, hệ thống giáo dục mà tôi muốn xây dựng không phải để biến tất cả thành những bậc nho sĩ hay học giả. Chúng ta dạy họ để họ có thể tự lập, để hiểu rõ quyền lợi và nghĩa vụ của mình, để không bị lừa gạt hay yếu thế trước bất kỳ thế lực nào.”
Tào Quân nhíu mày, giọng gay gắt hơn: “Gia Cát Lượng, nhưng liệu có ai tin vào giấc mơ này của ngài không? Ngài đang yêu cầu rất nhiều nguồn lực của quốc gia chỉ để dạy dỗ những người vốn dĩ không cần đến điều đó.”
“Không phải ai cũng hiểu ngay từ đầu, thưa đại nhân,” Gia Cát Lượng đáp lại, mắt ông sáng lên sự quyết tâm. “Nhưng nếu chúng ta bắt đầu từ những người sẵn sàng học hỏi, những người hiểu được giá trị của tri thức, thì từ đó, hạt giống kiến thức sẽ lan tỏa dần ra cả quốc gia.”
Từ hàng ghế phía sau, một giọng nói trẻ tuổi vang lên. Đó là Triệu Vân, người luôn tôn kính Gia Cát Lượng, đứng dậy phát biểu: “Thưa các vị đại nhân, chúng ta không thể chỉ nghĩ cho hiện tại mà phải nhìn xa hơn. Ngài Gia Cát Lượng có tầm nhìn rộng lớn và biết quan tâm đến thế hệ mai sau. Đất nước chúng ta sẽ mạnh hơn khi mọi người dân đều có tri thức.”
Một làn sóng thì thầm rộ lên giữa các quan chức. Một số người vẫn giữ nguyên quan điểm bảo thủ, trong khi số khác bắt đầu thấy được sự thuyết phục trong lời nói của Triệu Vân và Gia Cát Lượng. Tuy nhiên, không ai dám công khai phản đối khi Lưu Bị cũng đã bày tỏ sự ủng hộ.
Cuối buổi họp, Lưu Bị tiến đến bên Gia Cát Lượng, vỗ vai ông và nói nhỏ: “Quân sư, hãy tiếp tục với giấc mơ của mình. Ta sẽ đứng sau lưng ngài, bảo vệ ngài trước những lời chỉ trích này. Đất nước này cần một người như ngài.”
Gia Cát Lượng gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Ông hiểu rằng hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cũng chính những thử thách này càng làm ông thêm vững tin vào giấc mơ của mình. Ông rời buổi họp với một nụ cười nhẹ, hướng đến bước tiếp theo trong việc xây dựng một hệ thống giáo dục mà ông tin tưởng sẽ làm thay đổi cả đất nước.