Yêu Người Có Con Riêng - Chương 1
Chương 1: Lần Gặp Đầu Tiên
Trong một buổi tiệc tại nhà người bạn chung, Trần Minh tình cờ gặp Hương. Hương là một phụ nữ xinh đẹp với nụ cười ấm áp, điều đó đã thu hút Minh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Minh vốn là một chàng trai thành đạt, nhưng cuộc sống của anh dường như còn thiếu điều gì đó, và khi gặp Hương, anh cảm nhận được điều đó rõ rệt hơn bao giờ hết.
Khi buổi tiệc dần trở nên sôi động, Minh quyết định tiến lại gần Hương để bắt chuyện.
Minh: “Chào em, anh là Minh, bạn của Khánh. Em thấy bữa tiệc hôm nay thế nào?”
Hương (mỉm cười): “Chào anh, em là Hương. Bữa tiệc rất vui, lâu rồi em mới có dịp tham gia một buổi tụ họp như thế này.”
Minh: “Anh cũng vậy. Dạo này công việc bận quá, không có nhiều thời gian cho những buổi gặp gỡ như thế này.”
Hương: “Anh làm việc trong lĩnh vực gì vậy?”
Minh: “Anh làm trong ngành xây dựng, chủ yếu là quản lý các dự án lớn. Còn em?”
Hương (khẽ cười): “Em là giáo viên mầm non. Công việc tuy không bận rộn như anh, nhưng cũng đủ để giữ cho em luôn tay luôn chân.”
Minh: “Giáo viên mầm non à? Em chắc phải rất yêu trẻ con.”
Hương: “Đúng vậy, em yêu trẻ con từ khi còn nhỏ, nên khi lớn lên em quyết định theo đuổi nghề này. Nó không chỉ là công việc, mà còn là niềm đam mê của em.”
Cuộc trò chuyện giữa họ tiếp tục một cách tự nhiên. Minh cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với Hương, và anh cảm nhận được sự chân thành trong từng câu nói của cô.
Minh: “Anh có cảm giác như đã quen biết em từ lâu rồi vậy.”
Hương (cười nhẹ): “Anh nói thế làm em thấy lạ đấy. Chúng ta mới gặp nhau mà.”
Minh: “Anh biết. Nhưng anh thực sự rất thích cách em nói chuyện, rất chân thành và ấm áp. Anh có thể hỏi một câu riêng tư không?”
Hương (hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ nụ cười): “Tất nhiên, anh cứ hỏi đi.”
Minh: “Anh nghe nói em đã có con riêng, điều đó có đúng không?”
Hương im lặng một chút, ánh mắt cô dường như dịu lại.
Hương: “Đúng vậy, em có một cậu con trai tên Nam, năm nay 7 tuổi.”
Minh: “Anh không có ý xâm phạm vào cuộc sống cá nhân của em đâu. Chỉ là… anh muốn biết thêm về em.”
Hương: “Không sao đâu, Minh. Em hiểu mà. Làm mẹ đơn thân không dễ dàng, nhưng Nam là tất cả đối với em. Cậu bé là nguồn động lực để em cố gắng mỗi ngày.”
Minh nhìn sâu vào mắt Hương, anh cảm nhận được sự mạnh mẽ và tình yêu mà cô dành cho con trai mình.
Minh: “Anh thật sự ngưỡng mộ em, Hương. Nuôi dạy con một mình không phải điều dễ dàng. Anh hy vọng chúng ta có thể gặp lại nhau và tiếp tục trò chuyện.”
Hương (mỉm cười): “Cảm ơn anh, Minh. Em cũng rất vui khi gặp anh. Nếu có dịp, em sẽ rất vui nếu chúng ta có thể gặp lại.”
Cuộc trò chuyện giữa Minh và Hương kết thúc khi bữa tiệc bắt đầu náo nhiệt hơn, nhưng trong lòng Minh đã dấy lên một cảm xúc đặc biệt. Anh biết rằng mình không chỉ tình cờ gặp gỡ Hương, mà đó là sự khởi đầu của một điều gì đó lớn lao hơn.